Chưa kịp ị thì người đã rớt cái “bịch” xuống rồi.
Cũng may cái hệ thống này còn sót tí lương tâm, chọn chỗ hạ cánh cho Hứa Nặc ngay trong WC công cộng.
Mở mắt ra, trước mặt cô toàn mấy tờ giấy dán tường loằng ngoằng:
“Quẹt tinh - một lần năm trăm!”
Hứa Nặc: “Mẹ cha nó, tức muốn tè ra quần luôn, sao mình đẹp thế mà không ai chịu bao nuôi?!”
Hệ thống: 【...】
【Bớt tức tối đi ký chủ, nghe tôi phổ cập cái vụ giá trị chưa lành đã.】
Hứa Nặc nghe tới chuyện liên quan tới thân thể mình, lập tức dựng tai nghe ngóng.
【Ngắn gọn thế này: Cô phải đi cứu vớt mấy linh hồn sa đọa, nhờ đó tích điểm chữa lành, rồi dùng để vá cái cơ thể của cô.】
Hứa Nặc ngộ ra liền: 【À hiểu, nói trắng ra là nữ phụ hèn nhát đi cứu mấy nhân vật chính thảm thương.
【Không hẳn, tầm cỡ bạch nguyệt quang thì sát nghĩa hơn.】
【À mà thêm cái nữa, chỗ này là mười năm trước. Cô không được dùng khuôn mặt thật, cũng không được khai tên thật.】
Hứa Nặc nghĩ bụng: Ờ thì cũng được, ẩn danh làm việc thiện, vừa kín vừa an toàn.
【Nhưng mà này, cô có nghe thấy không, từ nãy tới giờ bên kia vách cứ có tiếng lạch bạch à?】
Ban đầu Hứa Nặc còn chưa kịp quen tai, chỉ nghe loáng thoáng. Nhưng càng tán hươu tán vượn với hệ thống, tiếng càng to, bên kia rõ ràng có người đang quẫy đạp, la hét, giọng thiếu niên lẫn với giọng đàn ông đứng tuổi nào chửi om tỏi.
“Con mẹ mày, mày tưởng cái vai đó tự nhiên từ trên trời rơi xuống cho mày hả? Không có ông điểm tên, mày tưởng mày lọt nổi chắc?”
【Đó đó, nhân vật quan trọng đấy, mau nhào vô giúp để cày điểm chữa lành.】
Hệ thống còn chưa dứt lời, Hứa Nặc đã tung cửa xông thẳng ra.
“Cháy! Cháy rồi bà con ơi, dập lửa!”
Trong cái cầu tiêu vốn đã ồn, nay tiếng cô hét vang như sét đánh ngang tai, làm người kia kia đang chửi bới hăng say cũng khựng lại.
Phản ứng đầu tiên của ông ta là: “Mẹ kiếp, đây không phải cầu tiêu nam à?”
Ngay khoảnh khắc đó, Hứa Nặc nhanh như chớp vớ ngay cái cây lau nhà, quất thẳng một phát vào mặt ông ta.
Cây lau nhà còn nhỏ giọt cái thứ nước vàng vàng đυ.c đυ.c, bắn tung tóe đầy mặt ông ta.
“Aaaaaa!”
Ông ta hét như bị thiến, giãy đành đạch.
Hứa Nặc nhân cơ hội phang thêm cú “chim ưng đá trứng”, tiếng hét lại vang dội tầng tầng lớp lớp.
Mặc kệ ông ta nằm lăn ra co giật, Hứa Nặc rướn mắt nhìn vô trong buồng vệ sinh. Vừa thò đầu thì thấy thiếu niên bên trong vội che mặt, quay đầu run rẩy:
“Đừng… đừng nhìn tôi!”
Bộ dạng thiếu niên đúng là thảm, áo sơ mi trắng nhoe nhoét dấu giày, mặt thì in nguyên năm ngón đỏ lòm, sưng vù.
【Nhắc nhẹ: đừng để cậu ta thấy mặt thật của cô.】
Hứa Nặc khẽ “ừ” rồi đóng cửa lại.
Một lúc lâu sau, thiếu niên bên trong vẫn chẳng nghe tiếng động gì. Không có cảnh bị bóc mặt, chụp hình bêu rếu như tưởng tượng. Ngẩng đầu lên thì thấy cửa đã khép lại, ngoài kia chỉ còn vang lên tiếng bước chân xa dần.
Người nọ... đi rồi. Không quản sao?
Thiếu niên siết nắm tay, đôi mắt gắt gao nhìn cánh cửa. Cái thân hình gầy gò cứng đờ như cây cung bị kéo căng.
Từ ngày hắn nói muốn làm diễn viên, cha mẹ vốn hiền lành bỗng hóa thành người khác. Họ chẳng nói câu phản đối nào, chỉ lạnh lùng tuyên bố bước ra khỏi cái nhà này, thì không còn là con cái họ nữa.
Cố Lộng Huyền vì ôm mộng làm diễn viên nên dứt áo ra đi, bỏ lại sau lưng ánh mắt thất vọng của cha mẹ, cả đời hắn không quên nổi.
Nhưng trong lòng thiếu niên vẫn còn vớt vát hy vọng một ngày nào đó, nếu hắn thật sự tạo dựng được sự nghiệp, cha mẹ sẽ dang tay đón về.
Nhờ gương mặt trời ban, Cố Lộng Huyền lọt phỏng vấn, ký được với một công ty phim có tiếng. Nhưng không ai biết hắn chính là thiếu gia nhà họ Cố.
Vận may mỉm cười, hắn đóng thời niên thiếu của nam chính trong một bộ web-drama nhỏ, thế mà lại nổi rần rần trên mạng.
Fan kéo đến ùn ùn, sự nghiệp có vẻ sáng sủa, nhưng cuộc sống thì hóa ác mộng.
Quy tắc ngầm.
Ai cũng nói thích hắn, yêu hắn, nhưng chẳng ai chìa tay giúp hắn.
Nhà họ Cố thì coi như vứt hẳn. Mười lăm tuổi, hắn bị ép nếm đủ cay đắng nhân gian, đau khổ chẳng biết kêu cùng ai.
“Chết tiệt, quên mất chưa kéo thằng nhóc này ra.”
Trong lúc bị vùi trong ký ức, thiếu niên nghe được một giọng con gái trong trẻo, hơi sững ra.
Từ khe cửa, hắn thấy cái xác chắn ngang bị người ta đá văng.
Cửa buồng bật mở lần nữa. Thiếu niên muốn đưa tay che mặt, nhưng cánh tay vừa bị bẻ, nhấc không nổi. Ngẩng đầu lên thì đối diện...
Một cái mặt heo.
Không đùa, chính là cái mặt nạ Trư Bát Giới bán ngay cửa WC.
Thiếu niên: “...”
Hắn nhìn Hứa Nặc, mà Hứa Nặc cũng lấp ló sau cái mặt nạ nhìn lại hắn.
Trong lòng cô hú hét: “Móa ơi, nhìn y chang Tiểu Du nhà mình vậy!!!”
Hệ thống hếch mũi đắc ý: 【Chuẩn chưa, tôi chọn timeline kỹ lắm rồi. Phải để cô thấy hắn quen rồi mềm lòng, nếu cô không ra tay thì công toi mất.】
Quả thật, giống y chang Tiểu Du hồi còn thiếu niên.
Đúng rồi, hắn chính là Cố Lộng Huyền vị thiếu gia vừa mới sai Hứa Nặc đi dọn rác dưới lầu mấy phút trước. Nhưng đây là phiên bản tuổi teen.
Ai ngờ đại thiếu gia oai phong đời sau, hồi bé cũng từng chật vật te tua thế này.
“Này, cho nhóc đấy.”
Hứa Nặc dúi vào tay hắn món đồ mới mua ở tiệm thuốc.
Một gói khẩu trang.
Màu hồng phấn.
“Cái cuối cùng còn lại, chịu khó đeo đi.”
Thật ra là vì loại này rẻ nhất.
Cố Lộng Huyền siết gói khẩu trang, đối diện cái “mặt heo” kia. Giọng vỡ giọng, khàn đặc cất lên:
“Chị... quen tôi sao?”
Hứa Nặc thầm nghĩ: Ờ thì nhận ra thật, nhưng anh đâu phải tiền lẻ đâu mà ai cũng cần phải biết mặt.
Hệ thống nhắc khẽ: 【Nhắc cô nhớ, hiện tại nhờ một bộ web-drama, hắn đã có chút tiếng tăm rồi.】
Cô mới sực nhớ, đúng là vào tuổi này, Cố thiếu đã bắt đầu theo đuổi ước mơ diễn xuất.
“Không quen, cậu cũng là celeb à?”
Thiếu niên bỗng cúi mắt, hàng mi dài rũ xuống, môi mím chặt. Đôi mắt hắn ngập tràn mông lung:
“Tôi... không biết.”
Trên mặt còn non nớt, lại thêm vết bầm, dấu giày, sưng vù... nhìn vừa đáng thương vừa chọc người muốn dang tay ôm vào lòng mà dỗ: “Đừng sợ, đời vẫn còn nhiều điều tốt đẹp.”
Bảo sao sau này có biếи ŧɦái cứ bám theo dõi hắn.
Sau lớp mặt nạ, Hứa Nặc thở dài. Cô tiến lại, ngồi xổm xuống, vỗ vai hắn. Thiếu niên theo phản xạ căng người cảnh giác, cô mới chậm rãi nói:
“Cậu sợ cái gì? Người nào chẳng có... cứt. Chúng ta suy cho cùng chỉ là mấy cái hố phân biết đi thôi mà.”
Cố Lộng Huyền: “...”