Chương 6

【Ký chủ! Tôi tìm được cách giải quyết rồi!】

Hứa Nặc lúc này đúng nghĩa “xác sống”, đến cả việc Cố Lộng Huyền muốn đưa mình đi đâu cũng lười thắc mắc.

Cho đến khi nghe tiếng hệ thống vang lên, cô mới thở phào.

May quá, tưởng đâu cái đồ ăn hại này bỏ trốn, bỏ mình kẹt ở cái thế giới rác rưởi này một mình.

【Tôi check lại rồi, tổ chức bảo tình huống này hiếm, nhưng không phải chưa từng xảy ra.】

Biết mình không phải ca bệnh duy nhất, Hứa Nặc lập tức thả lỏng như trút được gánh nặng.

【Nhiệm vụ của ký chủ đã hoàn thành toàn bộ, hệ thống phán định: Cô đủ tư cách.】

Ờ thì... cũng đâu dễ mà sống trong vai ác nữ ngốc nghếch, lúc nào cũng phải run run giả ngu cho hợp vai, tưởng bở chắc.

【Nhưng mà vì cô chưa “chết”, nên vẫn phải tiếp tục tồn tại. Bên tôi có thể giúp cô trị liệu cơ thể, thậm chí khi cốt truyện kết thúc, cô không cần đóng vai nữa, chỉ việc hưởng thụ ưu đãi ở thế giới này.】

【Thấy sao?】

Hệ thống nói với giọng nịnh nọt, còn hơi ngượng ngùng.

Điều kiện quá ngon. Ở đâu chẳng là sống, miễn cho cái thân thể của mình luôn khỏe mạnh là được, còn những chuyện khác thì tính sau.

Nhưng mà...

【Sao nghe cứ thấy như có hố, còn “tác dụng phụ” gì nữa đúng không?】

Hệ thống khụ một cái: 【Ký chủ quả nhiên thông minh.】

【Điều duy nhất là thuốc chữa cơ thể thì cô tự đi kiếm.】

Hứa Nặc: “Ha ha.”

【Gạt người đến trình độ chuyên nghiệp luôn rồi, mi nhấc mông cũng biết chuẩn bị đánh rắm vị gì.】

Hệ thống: 【Tôi đâu có xì hơi!】

【Rồi, kiếm kiểu gì?】

Hứa Nặc chấp nhận thực tế, cũng sớm chuẩn bị tâm lý “tự làm tự ăn”.

Cơm trưa miễn phí? Chỉ có trên bìa sách dạy đạo lý thôi, ngoài đời thì xin lỗi.

【Không vội, tới lúc đó tôi sẽ báo.】

Có động lực rồi, lại không cần chen vào cốt truyện, Hứa Nặc bèn làm trò trước mặt Cố Lộng Huyền, cô leo thẳng lên ghế nằm phè phỡn.

Cố Lộng Huyền: “?”

“Cô...”

Hắn vừa chau mày định nói, thì thấy cô đột nhiên khóc rống:

“Hu hu hu xin lỗi, tôi không cố ý nằm, tha lỗi cho tôi đi hu hu hu...”

Miệng thì xin lỗi, nhưng tay chân thì đang chỉnh lại tư thế cho thoải mái hơn.

Cố Lộng Huyền: “...”

Ai đυ.ng tới cô chưa trời?

“Dậy.”

Cố thiếu nổi tiếng dịu dàng, nhưng thực chất tính tình chua như chanh. Hắn day day giữa lông mày, bực bội ra lệnh.

Lạ thật, trước mặt ai hắn cũng diễn vai “nam thần dịu dàng độc miệng vừa phải”, riêng Hứa Nặc thì lộ hết bản chất “ác ôn”.

【Có phải tôi nằm trên đùi anh đâu, chỉ là nằm gần thôi mà, làm gì mà nhảy dựng lên như trinh tiết liệt nam vậy!】

Cố Lộng Huyền: “...”

Đúng lúc này, Hứa Nặc nhớ ra mình còn cái “vai cuồng si nam chính”. Cô lập tức quyết định “tấu hài” một phen, vừa ghê tởm đối phương vừa tự kiếm an toàn.

“Cố thiếu, anh định đưa tôi đi đâu?” Cô ra vẻ ngượng ngùng hỏi một câu.

Cố Lộng Huyền nhếch môi, cười như không cười: “Ăn gà.”

Hứa Nặc chớp chớp mắt.

【Ờ, tiện thì cho tôi combo cao to 1m9, cơ bụng 6 múi, nhân ngư tuyến, với thêm... mở hai cửa nhé.】

Cố Lộng Huyền cuối cùng cũng nhận ra.

Nói chuyện với Hứa Nặc, từ đầu đến cuối chẳng khác nào tự tra tấn bản thân.

Thế là hắn im lặng.

“Từ hôm nay, cô tạm thời làm người hầu cho Cố thiếu gia. Lương thưởng giống hệt những người hầu khác trong Cố gia, tiền phát theo tháng.”

Quản gia lạnh lùng thông báo.

Hứa Nặc vừa nghe có tiền lương thì lòng đang mâu thuẫn lập tức xẹp lép như bóng xì hơi.

【Tuyệt vời ông mặt giời! Tiểu Du sắp thi, vừa lúc có tiền mua sữa, mua vitamin cho nó.】

Cố Lộng Toàn đang thay quần áo (người mắc bệnh “sạch sẽ cấp độ thần tiên”) liếc qua, nghe thấy câu đó thì sững sờ.

Ủa, trai bao đang được cô ta nuôi lại là... học sinh?

Cô ta rốt cuộc nhìn trúng điểm gì ở thằng nhóc vậy trời?

Quản gia bắt đầu phổ biến “nội quy sống còn”:

“Phòng cuối lầu 3 không được vào. Ở đó thiếu gia tự tay dọn dẹp.”

Hứa Nặc ngoan ngoãn gật đầu.

Tự tay dọn dẹp? A, chắc cái phòng “kỷ vật quá khứ” trong truyền thuyết đây.

Trong nguyên tác, sau khi nữ chính giúp Cố Lộng Huyền tìm lại em trai, hắn mới mở lòng hết cỡ, đưa cô vào căn phòng đó, kể hết bí mật tuổi thơ.

Thực ra bí mật cũng chẳng có gì to tát.

Cố thiếu hồi cấp 2 từng muốn làm diễn viên, gia đình ngăn cản, hắn bèn lén lút gia nhập showbiz, ăn đủ khổ, gánh cả sự nghiệp bằng sức mình. Sau lại rời vòng đỉnh cao, trở thành “con rể quý” của Hứa gia.

Ai cũng chỉ thấy hào quang của hắn sau này, chứ mấy năm lăn lộn đen tối thì giấu kỹ lắm.

【Quả nhiên cẩu huyết, đọc xong liền muốn ngáp.】

Hứa Nặc khẽ lắc đầu.

“Buổi tối tôi có thể về nhà không?”

Được quản gia xác nhận, cô thở phào.

May quá, không đến mức bị giam lỏng cả đời.

【Tôi có một con Tiêu Tịnh Trần~ Tôi chưa bao giờ cưỡi~ Một ngày kia tôi cưỡi nó, tôi cưỡi nó ra chợ~】

【Trong tay tôi dắt con lừa tiên~ Tôi hí hửng lắm, ai ngờ, cái bụp, cả người lăn lộn bùn~】

Đổi xong đồng phục hầu gái, Hứa Nặc cười tủm tỉm đi ngang thư phòng của Cố Lộng Huyền.

Trong đầu toàn nghĩ đến cảnh Tiêu Tịnh Trần bị cô cưỡi đi rong.

“Tầng này không cần quét đâu, cô Hứa.”

Giọng Cố Lộng Huyền vang lên, mà đầu hắn thì toàn... hình ảnh không mấy trong sáng.

Khoan! Cái này nghe sao giống Hứa Nặc cưỡi hắn hơn chứ?

Hắn cau mày, khó chịu với chính mớ suy nghĩ bẩn bựa của mình.

“À đúng rồi, phiền cô không được lên lầu 3.”

Không phải chỉ một phòng, mà cả lầu 3 hắn đều muốn cấm.

Hứa Nặc vội vàng gật đầu lia lịa:

“Tôi biết rồi... Biết rồi... Đừng đuổi tôi đi là được...”

【Yên tâm, trừ khi lầu 3 toàn là mấy anh trai múa thoát y thì tôi mới mò lên.】

Hiện giờ Hứa Nặc không còn tâm tư làm chuyện ác, chỉ lo tích góp tiền, cái phòng “kỷ niệm quá khứ” kia cô một chút hứng thú cũng không có.

Nếu lỡ nhìn một lần, thì hai chữ “Hứa Nặc” sẽ đảo ngược cách viết luôn!

【Khẩn cấp! Đã kích hoạt nhiệm vụ chữa trị số 1: Ký chủ Hứa Nặc lập tức đến phòng cuối lầu 3! Lập tức đến! Lập tức đến!】

Hứa Nặc: 【Bộ loa rè nhà mi hư à, lặp ba lần cho đủ dedline hả?】

Dựa vào thiên phú “né họa như thần”, Hứa Nặc lén lút bò lên lầu 3, vào căn phòng không khóa.

Đúng như dự đoán, toàn kỷ vật của Cố Lộng Huyền thời còn trong showbiz.

【Đã chạm vào kịch tình: “Thiếu niên tinh quang”. Dự tính thu hoạch giá trị chữa trị 1. Chuẩn bị xuyên thời gian không gian!】

【Đếm ngược: Ba... Hai... Một...】

Hứa Nặc hoảng loạn: “Khoan đã! Để tôi kéo cái quần lên đã...”