Chương 5

“Cố... Cố Lộng Huyền...”

Cố Lộng Huyền đứng chết trân. Người phụ nữ vừa mới khí thế hùng hổ định tống mình vào bệnh viện tâm thần “du lịch trải nghiệm” hai ngày, nay lại lùi hẳn hai bước, trông như gặp ma.

Thật lòng mà nói, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là: Cô gái này không bị đa nhân cách đấy chứ?

“Hứa Nặc, trùng hợp thật.”

Khóe môi Cố thiếu cong cong, cười kiểu “tôi biết nhưng không nói”.

“Phong gia cũng tốt quá, còn phát cho cô đôi dép lê.”

Hứa Nặc cúi xuống nhìn, mới nhớ ra vẫn đang đi đôi dép mà thư ký của Phong Hoán Triều dúi cho lúc ở xe. Ra khỏi cửa quên thay, thế là mang nguyên cả đôi dép lê “tặng phẩm” này về nhà.

“Xin lỗi... tôi... tôi không cố ý...”

Mặt đỏ bừng, vành mắt ửng nước, mười ngón chân trắng nõn cuộn lại, cô cúi gập như muốn chui xuống đất.

【Bớt quản lại đi, người trưởng thành ba quan điểm đã định hình rồi. Kể cả tôi có ăn cứt thì cũng phải có lý do hợp tình hợp lý của tôi!】

Cố Lộng Huyền: Out!

Bình thường đã quen anh ta “khẩu nghiệp trình cao”, Hứa Nặc còn chờ tiếp chiêu, ai ngờ lần này Cố thiếu quay đầu đi thẳng, bước chân còn nhanh hơn bình thường, như thể sợ nhìn thêm sẽ tổn thọ.

Hứa Nặc chớp mắt, sụt sịt:

【Không lẽ do mình chảy nước mũi? Hay là hôm nay mặc đồ quá mất điểm? 】

【Lần sau ngã thì nhất định phải bò thẳng tới chân hắn, xì mũi luôn lên giày cho tiện. Dù gì hắn cao ngạo thế, có thèm cúi xuống nhìn đâu.】

Nhìn bóng lưng càng lúc càng nhanh, Hứa Nặc im lặng: “...”

Lúc này, Hứa phu nhân xuất hiện trước cửa, vẻ mặt cung kính như nghênh đón con rể vàng trong mơ:

“Cố thiếu gia, Sở Sở mới tỉnh lại được một lát đã lại thϊếp đi rồi.”

Bà nói tới con gái mình, còn lấy khăn chấm chấm khóe mắt, bộ dáng đau lòng vô hạn: “Con bé này, thật khổ...”

Trong nháy mắt, khí thế của Cố Lộng Huyền dịu hẳn, giọng nói ôn hòa khác thường:

“Chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu trong nước lát nữa sẽ đến, phu nhân cứ yên tâm. Sở Sở sẽ sớm khỏe thôi.”

Hứa phu nhân liên tục gật đầu, nhưng khi vô tình thấy Hứa Nặc đang nép như cái bóng ngoài cửa, sắc mặt lập tức đổi, giọng lạnh tanh:

“Còn biết đường về à?”

Hứa Nặc rụt cổ, suýt nữa thì muốn lùi hẳn vào tường.

【Ơ không phải bà kêu tôi về sao, giờ lại mắng? Logic ở đâu vậy trời!】

Cố Lộng Huyền bước tới, nhẹ nhàng đỡ Hứa phu nhân:

“Xin phu nhân bớt giận. Cô ta mới từ Phong gia về, nên đến muộn.”

Lời này nghe như giải thích, nhưng thực ra là cố tình nhắc nhở: Phong gia giữ Hứa Nặc lại làm gì? Không chịu từ hôn thì cũng phải có lý do chứ.

Hứa phu nhân hơi khựng lại rồi hít sâu: “Vào nhà ngay cho tôi.”

Trong phòng.

Cố Lộng Huyền ngồi cạnh bà ta, áo sơ mi trắng phối quần tây xám nhạt, không quá khoa trương như Phong Hoán Triều, cũng chẳng sắc bén như Tiêu Tịnh Trần. Hắn tuấn tú thanh nhã, da dẻ trắng mịn, khí chất lại mang theo cảm giác gió xuân phả mặt, khiến người ta khó mà dời mắt.

Hứa Nặc mỗi lần nhìn hắn đều thoáng thấy bóng dáng Hứa Du sau này.

Hứa phu nhân lại lạnh giọng:

“Cô gây ra chuyện nhục nhã như thế, vì sao Phong gia vẫn không từ hôn?”

Nghĩ tới con gái ruột mình còn nằm mê man, bà ta tức đến mặt mày u ám, đã vốn ghét Hứa Nặc, giờ càng thêm khó chịu.

Hứa Nặc cúi đầu, rưng rưng: “Con... con không biết... con chẳng biết gì hết…”

Hứa phu nhân thấy bộ dạng “vô dụng max level” ấy mà nhức cả đầu:

“Không biết, không biết! Tốt nhất là mau chủ động nói rõ với Phong gia, giải trừ hôn sự này đi. Cô ở bên ngoài nuôi trai bao cũng được, nhưng đừng lôi Hứa gia xuống nước!”

Nghe tới ba chữ “nuôi trai bao”, Cố Lộng Huyền nhướng mày, khóe miệng cong lên.

Hứa Nặc thì đúng là hết hồn, nhưng nghĩ lại cái tiếng “háo sắc” gắn chặt với mình, chuyện nuôi trai đẹp nghe cũng chẳng có gì bất ngờ.

【Ờ đúng rồi, tôi nuôi trai thì liên lụy cả Hứa gia, còn bà thì đầu tư idol show, ca sĩ nào debut chả phải qua giường bà cái đã? Logic nè.】

Cố Lộng Huyền: “...”

Huyền liếc sang nhìn người phụ nữ vốn dịu dàng, lúc nói chuyện luôn nhỏ nhẹ, thậm chí còn hơi giống Sở Sở. Trong giây lát, hắn trở nên trầm mặc.

Hứa Nặc nghẹn lời. Biết rõ Hứa gia đang điều tra mình, nhưng đem Tiểu Du nhà mình hiểu nhầm thành trai bao thì đúng là nhục không chịu nổi.

“Không! Không phải như vậy! Xin lỗi! Là lỗi của con!”

Nói xong, Hứa Nặc nhào một phát quỳ rạp, ôm lấy váy Hứa phu nhân khóc rống. Nước mắt nước mũi tèm lem hết lên váy hàng hiệu của bà ta.

“Đều là lỗi của con, phu nhân, tha cho con đi, con lạy phu nhân!”

“Cô... buông ra ngay! Người đâu! Mau kéo nó ra cho tôi!”

Váy cao cấp bị vò đến dúm dó, mặt Hứa phu nhân tái mét như sắp ngất.

Cố Lộng Huyền nhìn Hứa Nặc quấn chặt không nhả, đôi mắt thoáng suy tư.

Rõ ràng là kiểu hèn nhát, việc xấu làm không ít, bị bắt thì khóc lóc nhận lỗi, mắng hai câu đã gào rống như tận thế. Vậy mà lạ thật, từ đầu đến cuối lại không moi được chút thông tin nào từ người này.

“Phu nhân.”

Một tiếng nhẹ nhàng của Cố Lộng Huyền khiến không khí cãi vã lặng hẳn.

Hứa phu nhân còn đang cố kéo váy ra khỏi móng vuốt Hứa Nặc, mặt xấu hổ vô cùng:

“Cố... Cố thiếu...”

“Hứa Nặc, cứ giao cho tôi đi.”

Vừa nghe, sắc mặt Hứa phu nhân liền biến đổi.

Cố Lộng Huyền mỉm cười: “Sở Sở giờ cần tĩnh dưỡng. Tôi giữ Hứa Nặc bên cạnh còn hơn để cô ta ở ngoài gây tai tiếng cho Hứa gia.”

Hứa phu nhân nghe xong cũng tạm nguôi:

“Chuyện này... có phiền Cố thiếu quá không...”

Cố Lộng Huyền cúi mắt nhìn Hứa Nặc đang khóc thút thít dưới chân bà ta, khóe môi cong cong, xen lẫn chút lạnh nhạt:

“Không đâu. Thời buổi này, nuôi người còn dễ hơn nuôi chó.”

Hứa Nặc ngẩng đầu, mắt ngấn lệ, sốc nặng như bị sỉ nhục tận tâm can.

【Thế thì cho tôi cái penthouse đi, có bồn tắm ngắm view toàn thành phố càng tốt. Mỗi tháng ném cho tôi trăm vạn xài chơi, vậy là đủ rồi. Thật sự không đòi hỏi nhiều đâu.】

Cố Lộng Huyền thoáng thấy trong ánh mắt u buồn kia lóe lên chút khát vọng.

“...”

Còn dám vênh mặt đòi hỏi.

Hắn kéo Hứa Nặc đi.

Hứa phu nhân đứng nhìn bóng hai người, gương mặt vừa dịu dàng lập tức tối sầm.

Người hầu vội nói: “Thật tốt quá, có Cố thiếu trông thì khỏi lo cô ta bôi xấu Hứa gia.”

“Cô thì biết gì!” Hứa phu nhân lạnh giọng, móng tay bấm sâu vào da thịt.

“Đàn ông một khi sinh ra tò mò một người phụ nữ thì mọi chuyện sẽ không thể kiểm soát nổi.”

Trong xe, Cố Lộng Huyền vẫn giả vờ lạnh nhạt, ném Hứa Nặc sang một bên. Nhưng khóe mắt hắn lại cứ lén liếc cô gái đang rúc rích khóc mãi không thôi.

Trong đầu thoáng nghĩ, nhưng không, tuyệt đối không đời nào mua penthouse cho cô ta.

【À thì ra đậu nành chính là đậu tương.】

【Với lại, phim vàng thực ra chính là phim heo thôi chứ gì, hehe.】

Cố Lộng Huyền nhắm mắt: Cô câm mồm lại cho tôi!