Chương 4

Hứa Nặc vâng dạ chào thư ký, người kia lập tức đi hỏi ý ông chủ.

Đáp lại chỉ là một cái gạt tàn bay tới, mang theo cả sự khó chịu lười nhác.

Thư ký vội vàng đồng ý, trong lòng lại không khỏi thắc mắc Phong tổng lúc đó nói “mang đi” rốt cuộc là có ý gì?

“Chỉ có điều, ngoài vị hôn thê chính thức kia, những người khác tuyệt đối không được phép bước chân vào…”

Nhìn Hứa Nặc vừa cúi đầu vừa rối rít cảm ơn, co ro lui ra sau, khóe môi thư ký khẽ nhếch nhưng chẳng hề có nửa điểm ý cười.

Hứa gia này rốt cuộc đã nuôi dạy ra loại tính cách thế nào, mới sinh được một Hứa Nặc như vậy?

Bước ra khỏi nhà họ Phong, cô gái khi nãy còn run rẩy như chim sợ cành cong bỗng hất mái tóc rối tung sang hai bên, tiện tay dùng dây buộc lại. Ngay lập tức gương mặt xinh đẹp thanh tú hiện rõ, dù đôi mắt còn sưng đỏ nhưng dung mạo tuyệt nhiên chẳng giảm sút.

Người quen nếu trông thấy bộ dạng này của cô, e rằng đều nhận không ra.

Khí chất khác biệt đến kinh người.

...

“Tiểu Du.”

Đèn hành lang hỏng từ lâu, Hứa Nặc thở hổn hển leo lên tầng năm, khẽ gọi tên em trai.

Cửa phòng bên cạnh bỗng mở ra, một thiếu niên mặc sơ mi trắng cùng quần đen bước ra. Cậu thiếu niên chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặt mày thanh tú, vóc dáng đã cao hơn Hứa Nặc. Nếu lúc này có người nhà họ Cố ở đây, hẳn sẽ chấn động bởi gương mặt thiếu niên kia có đến bảy phần giống Cố Lộng Huyền. Ai dám tin hai người họ không hề có quan hệ huyết thống?

Thấy em trai không sao, Hứa Nặc nhẹ nhõm thở ra.

“Làm chị sợ đến mức suýt ị đùn luôn ấy.”

Hứa Du nhếch mày: “Nhìn em làm gì? Nhìn thêm thì em cũng không giặt quần áo cho chị đâu.”

Hứa Nặc thuê căn hộ hai phòng một sảnh trong khu tập thể cũ, đường đi xuống cấp nhưng tiền nhà rẻ. Cô kiểm tra một lượt, quả nhiên ổ khóa từng có dấu vết bị cạy. Lợi dụng lúc em trai không chú ý, cô thản nhiên chộp lấy bức “di thư” trên bàn nhét vào miệng.

Hệ thống trong đầu chép miệng: 【…Cô đói đến mức ấy cơ à?】

“Chị ăn cái gì vậy?”

Hứa Du nghi hoặc nhìn. Hứa Nặc liền rót cốc nước tu ừng ực, mặt tỉnh bơ: “Móng chân, muốn ăn không?”

Thiếu niên trợn mắt: “Giữ mà ăn một mình đi.”

Nói đoạn, cậu nheo mắt nhìn đôi dép lê trên chân chị.

“Vậy ra hôm nay chị về muộn là vì chạy ra ngoài cắt móng chân thật sao?”

Đôi giày hai vạn tệ dưới chân đã bị Hứa Nặc ném cho Cố Lộng Huyền từ lâu, giờ chỉ còn đôi dép thư ký thương tình đưa cho.

Cô co ngón chân cười thản nhiên: “Đúng thế.”

Hứa Du cười nhạt, rõ ràng chẳng tin.

Cậu tiến lại gần, thân hình cao lớn tạo cảm giác áp bách. Hứa Nặc đối diện em trai mình nuôi nấng bao năm, bất chợt nở nụ cười.

Nụ cười hiếm hoi khiến đôi mắt cong cong, ánh sáng lấp lánh như sóng nước, làm người đối diện thoáng thất thần.

“Xì!”

Hứa Nặc cố tình phì cười, còn trêu: “Làm gì, mặt chị dính ghèn à?”

“Nói mới nhớ, sáng nay chị ra ngoài đúng là chưa rửa mặt thật.”

“…”

“Em đi làm bài tập đây.”

Hứa Du mặt không cảm xúc lau đi, xoay người vào phòng. Nhưng ngay khoảnh khắc khép cửa, trong mắt cậu lóe lên một mảng khói mờ.

Thân hình chị gái lấm lem chật vật như thế, sao có thể chỉ đơn giản là đi cắt móng chân?

Tựa lưng vào tường, Hứa Du khẽ thở dài. Người đến tìm hôm nay, liệu có liên quan đến gia đình gốc của cậu?

Những vết thương trên người chị, có phải cũng do họ gây ra?

Mái tóc rũ che ánh mắt u ám, sống lưng gầy gò căng cứng, móng tay bấm sâu vào da thịt. Trong bóng tối, ánh mắt thiếu niên bừng lên vẻ cố chấp đáng sợ.

Ai cũng đừng hòng chia cắt cậu và chị.

Hứa Nặc đứng ngoài cửa, xác nhận em trai đã yên ổn mới khẽ thở ra.

Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý hôm nay chắc chắn đi đời nhà ma, nên sớm để lại “di thư” và tất cả tiền bạc cho Hứa Du.

Lâu lắm hệ thống không lên tiếng, giờ mới chợt bật ra:

【Ký chủ, cô nghĩ xem, cốt truyện thay đổi thế này… có phải do Hứa Du không?】

Hứa Du vốn chính là em trai ruột của Cố Lộng Huyền, bị thất lạc nhiều năm. Hứa Nặc vô tình phát hiện ra. Theo truyện gốc, phải đến khi Hứa Du học đại học, được nữ chính Hứa Sở Sở phát hiện trong cô nhi viện rồi mang về nhà họ Cố, mọi chuyện mới lộ ra.

Cố Lộng Huyền vốn có năm phần thật tình với nữ chính, sau việc này lại càng sâu đậm mười phần.

Còn Hứa Nặc thì khác. Ngày ấy gặp đứa trẻ đáng thương kia, cô động lòng trắc ẩn, âm thầm nuôi dưỡng bên người. Dù sao cô cũng biết mình chẳng sống được bao lâu. Đến lúc cô chết đi, Hứa Du vẫn sẽ trở thành cô nhi, sau này ở đại học lại gặp được nữ chính, kết cục chẳng đổi. Vì thế cô cũng mặc kệ.

Nhưng hiện tại…

【Kịch bản loạn rồi, loạn hết cả rồi!】

Hứa Nặc giận dữ gào thầm, bất lực và điên cuồng.

Cô không tiếc sinh mạng, nhưng thân thể này không chịu đựng nổi nữa.

Khi xuyên vào sách, cô đã mang chính cơ thể bệnh nan y của mình đến đây. Tiểu thuyết vốn là thế giới hư cấu, nhân vật Hứa Nặc ban đầu còn chẳng có nổi một câu miêu tả ngoại hình. Vì nhiệm vụ, hệ thống đã tạm ngưng căn bệnh ung thư đang lan tràn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ được đầu thai vào một thân thể mới.

Nhưng nếu không chết được, ai biết thân thể này rồi sẽ ra sao?

【Tình huống nghiêm trọng rồi. Tôi tạm phải rời đi để báo cáo. Trong lúc này, cô tuyệt đối không được để lộ nhân thiết. Ở trước mặt nhân vật chính mà “OOC” là đại kỵ! 】

Nghe ra trong giọng máy móc kia cũng lộ chút điên cuồng.

Hứa Nặc xụi lơ phất tay: “Đi thì đi đi.”

Hệ thống vừa biến mất, điện thoại nhà họ Hứa đã gọi tới. Rõ ràng đã biết chuyện nhà họ Phong không hủy hôn, bèn bảo cô đến hỏi han nguyên do.

Hứa Nặc bực bội đảo mắt trắng dã, miệng thì lại nức nở: “A… Sao lại thế… Được rồi, con đi ngay đây, hu hu hu, con cũng đâu biết chuyện gì…”

Cúp máy, cô vừa gỡ dây buộc tóc vừa càu nhàu.

“Chị định ra ngoài à?”

Cửa phòng Hứa Du bỗng mở, cậu dựa vào khung cửa, thản nhiên nhìn chị tóc tai rối bời.

“Lại đây.”

Hứa Nặc vừa bước đến, cậu đã nhanh tay vén ống tay áo, tháo sợi dây đen và miếng ngọc bội nơi cổ tay, rồi nghiêm túc rắc thuốc lên vết bầm tím.

Hứa Du cúi đầu, không hỏi nguyên do.

Hứa Nặc nhìn em trai mím môi, muốn hỏi lại thôi, bèn nhoẻn cười vô tâm.

Thôi, cứ để thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng. Ít nhất trước khi thân thể này hỏng hẳn, cô phải sắp xếp chu toàn mọi việc cho Hứa Du vậy.

Nghĩ vậy, tâm tình cô khẽ lắng dịu, diễn xuất càng thêm tự nhiên.

Nhưng nụ cười kia vụt tắt ngay khi cô bước vào cửa nhà họ Hứa, đối mặt với gương mặt nghiêm lạnh, lời lẽ cay nghiệt của Cố Lộng Huyền.

【Nếu thật sự rảnh rỗi quá, hay là để tôi sắp xếp cho anh vào viện tâm thần ở mấy hôm nhé?】

Cố Lộng Huyền từ đầu đến cuối lạnh nhạt không nói gì: “…”