Nghe thấy cái tên kia, Hứa Nặc ngẩn ra một thoáng.
Không đúng rồi, trong truyện gốc chẳng phải chỉ có thư ký của hắn đến thôi sao, thế nào giờ lại lôi cả chính chủ đến đây vậy?
Đời trước Hứa Nặc mắc bệnh nan y, vì cầu mong kiếp sau đầu thai vào một gia đình trong sạch, ông trời liền để cô xuyên vào một quyển tiểu thuyết, thân phận là nữ phụ bất lực. Kịch bản của cô vô cùng đơn giản.
Cô là con riêng của nhà họ Hứa, từ nhỏ ghen ghét đại tiểu thư Hứa Sở Sở. Bởi quanh nữ chủ tụ tập toàn thiên chi kiêu tử, cô vì đố kị mà thành ra người ngấp nghé lung tung, hết lần này đến lần khác tìm cách câu dẫn các nam chính.
Nhưng cô vốn hèn nhát lại vụng về, mấy màn quyến rũ chẳng thành công, trái lại cứ như ruồi nhặng quanh quẩn, chỉ giỏi gây phiền phức cho nữ chủ. Thẳng đến hai ngày trước, cô lỡ tay đẩy người ta ngã khỏi cầu thang, đám nam chính vốn nể mặt nữ chủ mà nín nhịn bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ, quyết định diệt trừ cô.
Các nam chính vốn có tính tình khác nhau, nhưng sở dĩ đều cùng nín nhịn, ngoài lý do Hứa Nặc là em khác mẹ của nữ chủ, còn có một nguyên nhân trọng yếu hơn.
Là hôn phu của cô.
Kẻ mang danh “bạo quân” - Phong Hoán Triều.
Trong nguyên tác, hắn là phản diện lớn nhất. Mà Hứa Nặc chính là vị hôn thê của hắn.
Hai người chưa từng gặp mặt, nhưng mỗi lần Hứa Nặc làm chuyện xấu đều thích mượn danh hôn ước ra dọa người. Nhà họ Phong sớm đã chán ghét cô, đến lúc cô gây họa quá mức, bị các nam chính ép buộc, Phong gia cũng chẳng cần suy nghĩ mà trực tiếp từ hôn.
Trong truyện, Hứa Nặc vốn bị hạ độc, vẫn còn thoi thóp, cuối cùng còn bị Phong gia đá một cước chết tươi.
[Thật sự là… Phong Hoán Triều?]
Nam hai Cố Lộng Huyền liếc nhìn Hứa Nặc như bị dọa choáng váng, khóe môi còn nhếch ý cười, lạnh giọng nói: “Đường xuống Hoàng Tuyền, đi thong thả.”
Đây chính là hắn, người đến hỏi nhiều câu cũng chẳng buồn hỏi.
Nam một Tiêu Tịnh Trần khẽ hừ một tiếng, hắn còn chưa biết rốt cuộc trong lòng Sở Sở, ai mới là người đứng đầu.
Đế giày da giẫm trên nền đá cẩm thạch, từng tiếng “cộp cộp” vang vọng.
Người nọ vừa xuất hiện, không khí liền căng chặt đến mức không thở nổi. Gần như chẳng ai dám nhìn thẳng Phong Hoán Triều. Ấn tượng đầu tiên của mọi người về hắn chỉ có hai chữ: Gϊếŧ chóc.
Rất ít người nhận ra, khuôn mặt kia tuy góc cạnh, hoang dã, nhưng lại cực kỳ anh tuấn, đường xương cốt đẹp đẽ, tuổi còn quá trẻ.Tây trang màu sẫm ôm lấy đường nét thân hình cường kiện, vai rộng eo thon, vóc người gọn gàng rắn chắc khiến máu nóng sục sôi.
Tiêu Tịnh Trần liếc sang thấy Hứa Nặc đang chật vật quỳ trên đất, bị dọa đến choáng váng, hắn khẽ cười.
Nhát gan đến thế, cũng dễ hiểu thôi. Lần đầu hắn gặp Phong Hoán Triều, cũng bị sát khí nặng nề kia ép đến nghẹt thở.
[Đậu xanh, có phải tôi đã lạc vào Đại Đường hưng thịnh rồi không?]
[Đây chính là Phong Hoán Triều, may mà không phải gả cho hắn.]
Mọi người thầm nghĩ: Cô cũng biết sợ cơ à?
[Vừa nhìn đã biết người này là chuyên gia đυ.c đẽo rồi!]
Mọi người: “…”
Từ đầu đến cuối, Phong Hoán Triều chưa hề liếc qua Hứa Nặc, nhưng đột nhiên hắn dừng bước, đôi mắt hẹp dài đen láy như vệt mực đảo qua, một ánh nhìn hờ hững cũng đủ khiến kẻ khác run rẩy.
Hứa Nặc giữ nguyên tư thế, ngẩn ngơ đối diện hắn.
[Ký chủ! Hình tượng!]
Miệng há hốc, nhưng Hứa Nặc không quên lặng lẽ trợn trắng mắt, ngất đi.
[Mình thông minh thật, giờ này giả ngốc ngất xỉu tại chỗ mới hợp với thiết lập nhân vật nhất.]
Hệ thống vội vàng khen: [Ký chủ sáng xuốt!]
Phong Hoán Triều chỉ liếc qua, rồi khẽ cụp mắt.
Trong số mọi người, kẻ quen thuộc Phong Hoán Triều nhất là Cố Lộng Huyền. Theo vai vế, hắn còn phải gọi một tiếng "chú út".
“Chào ngài Phong, ngài tới rồi.”
Hắn bước lên, thuận tiện ra hiệu cho người hầu. Người hầu lập tức ghé sát tai Hứa Nặc thì thầm: “Hứa tiểu thư, có trai đẹp đang cởϊ áσ kìa.”
Kẻ “ngất” kia lập tức bật dậy!
Cố Lộng Huyền: “…”
Đây mà cũng gọi là “hình thượng” à?
Phong Hoán Triều vẫn không thèm để mắt đến hắn, ngạo mạn tựa núi. Thay vào đó, người thứ ký bên cạnh mỉm cười mở lời: “Cố thiếu.”
Cố Lộng Huyền vốn đã quen với tính khí tự cao tự đại của hắn, có làm lơ hay phớt lờ người khác thì cũng chẳng ai dám nói gì.
Rốt cuộc, Phong Hoán Triều là kẻ điên, muốn gϊếŧ ai thì gϊếŧ, nói một câu là có thể rút súng bắn chết ngay.
“Cố thiếu, tiểu thư Hứa Sở Sở có ở đây không?”
Thư ký của Phong Hoán Triều mở miệng hỏi.
Nghe thấy cái tên kia, ánh mắt vốn chỉ nghi ngờ của mấy nam chính bỗng chốc trở nên cảnh giác.
Thư ký thì dường như quá quen với phản ứng này, chỉ nhàn nhạt cười: “Yên tâm, Phong tiên sinh chỉ muốn tìm cô ấy để xác nhận một việc nhỏ thôi.”
Mọi người vốn tưởng là hắn tự thân tới để từ hôn, quả nhiên, loại chuyện lặt vặt này Phong Hoán Triều căn bản chẳng thèm quản.
Trong góc, đám người hầu đang ăn dưa xem kịch len lén liếc Hứa Nặc, ánh mắt lộ rõ vẻ đồng tình.
Tiêu Tịnh Trần lên tiếng trước: “Sở Sở mấy hôm trước vấp ngã, giờ vẫn hôn mê chưa tỉnh. Nếu Phong tiên sinh có chuyện gì, không ngại cứ hỏi tôi, tôi biết rõ nhất về cô ấy.”Những người khác nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh.
Thôi kệ đi, ai bảo anh cười lên cái mũi giống cái ấy quá làm chi? Nhường anh vậy.
“Là thế này, nghe nói Hứa tiểu thư có một miếng ngọc bội hình cá đen. Phiền cho tôi xem qua một chút được không?”
Thư ký nói bằng giọng rất khách khí, nhưng khí thế lại hoàn toàn không giống đang bàn bạc, mà rõ ràng mang theo sự áp chế ngang ngược y như ông chủ của hắn.
[Ngọc bội hình cá màu đen?]
Hứa Nặc đang giả vờ làm “người vô hình” nghe thấy liền giật mình nhớ ra.
[Chẳng phải là cái miếng ngọc bội giống hệt nơ con bướm trên qυầи ɭóŧ, còn chẳng có dây để đeo, mang kiểu gì cũng không nổi ấy sao?]
Dĩ nhiên, tiếng lòng của cô thư chẳng ai nghe được, còn những người khác thì không ai thèm để ý.
Duy chỉ có Phong Hoán Triều, người từ đầu đến cuối chưa nói câu nào, bỗng nhấc chân đi thẳng về phía cô.
Ánh mắt mọi người lập tức dõi theo.
“Hứa Nặc?”
Giọng hắn trầm thấp, mờ tối, như phủ một lớp sương đen.
Người đàn ông đứng trên cao nhìn xuống cô gái đang quỳ trên sàn, mặt mũi lem nhem nước mắt.
Hứa Nặc như bị dọa choáng váng, chỉ biết ngửa đầu nhìn, cả người run lẩy bẩy như mắc Parkinson.
Thư ký vội bước lên, định lên tiếng giới thiệu: “Đúng rồi, đây chính là vị hôn thê của ngài.”
“Người thiếu tiền đúng không?” Phong Hoán Triều lạnh lùng ngắt lời.
Thư ký: “…”
Trong đầu Hứa Nặc lập tức hiện lên ký ức nhục nhã.
[Lần đó vì gom tiền mua tạp chí khiêu da^ʍ của nam giới mà không đủ tiền, mình đã từng gọi điện vay tiền hắn. Lúc ấy chính thư ký nghe máy, rồi sảng khoái chuyển cho hẳn 500 tệ.]
[Nghĩ mà tức. Vốn dĩ tưởng sau này trả, ai ngờ lại thành nợ đời.]
Cô liếc qua mấy nam chính xung quanh, khinh bỉ trong lòng.
[Mấy thằng vô tích sự, hại trẫm phải tự mình trả nợ!]
Hứa Nặc mấp máy môi, cố lấy lại giọng nhưng dưới ánh mắt sắc lạnh của Phong Hoán Triều, cô sợ đến mức ấp úng mãi mới nói được: “Xin lỗi… tôi sẽ… sẽ trả lại anh… thật xin lỗi… đừng… đừng đánh tôi…”
[Nếu đổi được một vạn, tôi nguyện ý lấy mông ra trả nợ.]
Người đi tìm ngọc bội lúc này đã mang vật về, giao cho thư ký.
Kiên nhẫn của Phong Hoán Triều đã cạn sạch.
“Kết thúc đi.” Hắn ra lệnh.
Hôm nay hắn chỉ muốn xác nhận ngọc bội, Hứa Nặc chẳng qua chỉ là tiện tay xử lý.
“Đừng… đừng gϊếŧ tôi… sao anh có thể làm vậy… đừng gϊếŧ tôi! Cứu mạng!”
Hứa Nặc như phát điên, lao tới định ôm lấy ống quần hắn, nhưng bị hắn lạnh lùng né tránh. Cô chỉ chụp vào khoảng không, đập mạnh xuống sàn.
Hai mắt đã khóc đến đỏ rực, nước mắt trào ra, trong khoảnh khắc mông lung ấy lại nhìn thẳng hắn.
Phong Hoán Triều cúi mắt. Mí mắt hắn cực mỏng, để lộ cả những tia máu đỏ. Ánh nhìn hờ hững như thể nhìn một khoảng không vô nghĩa. Vậy mà không hiểu vì sao, hắn lại hỏi: “Có điều gì muốn trăn trối không?”
Hứa Nặc nấc nghẹn dữ dội.
Trong đầu lại vang lên một ý nghĩ chẳng ra sao.
[Cho tôi nhìn ngực đi!]
[Cho tôi nhìn bộ ngực đó một lần đi mà!]
Phong Hoán Triều trầm mặc.
Nói ra thì, từ đầu đến cuối, trong đầu hắn luôn văng vẳng thứ âm thanh chết tiệt này.
Rốt cuộc là thứ gì đang làm nhảm đây?