Vốn dĩ, khi thấy sau lưng Hứa Du còn đứng một người đàn ông mặt đầy sẹo, Hứa Nặc còn định hỏi đó là ai. Nhưng chưa kịp mở miệng, hệ thống đã lập tức truyền tống cô đi.
Không hề phòng bị, đột nhiên bị Tiểu Cố ôm chặt, theo thói quen của người chị, Hứa Nặc liền vỗ vỗ đầu hắn:
“Sao cậu lại ở ngoài này?”
Cây cầu này xem ra đã trở thành địa điểm cố định để Hứa Nặc xuất hiện.
Cố Lộng Huyền buông cô ra. Trong bộ đồ cổ trang, chỉ lộ đôi mắt thiếu niên, hắn ngượng ngùng nói:
“Em chuyển nhà, sợ chị tìm không thấy, nên thường xuyên tới đây chờ. Vốn hôm nay chẳng ôm hy vọng gì, nhưng vừa ngang qua liền thấy chị đứng ở đây.”
Hứa Nặc hơi giật mình. Cô tới đây vốn rất tùy hứng, vậy hắn đã đợi bao lâu rồi?
“Cánh tay cậu sao rồi?”
Trong lòng thầm cảm thán: Tiểu Cố đúng là một đứa trẻ ấm áp, Hứa Nặc quan sát hắn kỹ hơn.
Thời gian ở hai bên vốn không giống nhau. Với cô mới chỉ là hôm qua, nhưng nơi này đã trôi qua một tuần. Cánh tay hắn lại bị thương lần nữa, bác sĩ nói cần chuẩn bị tâm lý cho di chứng.
Cố Lộng Huyền lắc đầu, giọng nhẹ nhàng:
“Không có gì nghiêm trọng, chăm sóc một thời gian sẽ khỏi.”
Hứa Nặc lập tức mắng thầm: Kẻ lừa đảo!
Ngày hôm qua hắn ngồi trong xe, nhìn bề ngoài thản nhiên, nhưng chắc chắn cánh tay không nhấc nổi. Tình huống như thế lẽ ra phải nhanh chóng đi khám bác sĩ, vậy mà hắn không làm, ngược lại còn cố đưa cô về nhà. Thảo nào cô thấy kinh ngạc.
Thực ra cô đâu biết, hầu như lần nào gặp nhau cũng là lúc Cố Lộng Huyền đang bị thương. Bao năm nay, sau mỗi lần bị thương, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là kéo dài, chờ xem liệu người kia có đột ngột xuất hiện hay không. Dần dần, điều này trở thành một thói quen mà bác sĩ mắng mãi cũng không sửa nổi.
“Chuyện giải ước thế nào rồi?”
Hai người ngồi xuống ghế bên cầu.
Nhìn khuôn mặt hiền hậu trước mặt, lòng Cố Lộng Huyền bình tĩnh lạ thường.
“Những kẻ bắt em đã bị cảnh sát tóm. Không biết là ai báo tin.”
Trong lòng hắn mơ hồ đoán, có lẽ là cô đã ra tay.
“Em đã kiểm tra vết thương, bọn họ bị phán hai mươi năm.”
Khi ấy hắn vẫn là vị thành niên. Sau chuyện đó, cha mẹ vốn tuyên bố không quản hắn nữa lại lập tức chạy tới đồn cảnh sát. Mẫu thân vừa nhìn thấy hắn thì nổi giận lôi đình. Ba kẻ kia vốn không đáng nhận án dài đến thế, là Cố gia đã ngấm ngầm ra tay.
“Vậy cha mẹ cậu...”
Cố Lộng Huyền lắc đầu:
“Họ muốn ép em về Cố gia. Nhưng em nói với mẹ, em có việc nhất định phải làm, làm xong sẽ về.”
Cố phu nhân khá bất ngờ. Dù sao cũng là con trai mình, ngày thường hiền hòa, nhưng một khi đã muốn làm việc gì thì quật cường hơn bất cứ ai. Bà tưởng lần này con trai bị nạn sẽ tự hiểu chỉ có Cố gia mới là chỗ dựa, nay thấy hắn chịu hứa sẽ quay về thì cũng không nói thêm. Chỉ yêu cầu hắn chuyển tới chỗ ở do bà sắp xếp.
Nghe đến đây, Hứa Nặc thầm nghĩ: Cố phu nhân cũng không hoàn toàn vô tình, vẫn còn thương con trai. Dù rằng trước đó bà từng ném bỏ hắn.
Chỉ không hiểu vì sao, sau khi hắn trốn đi, bà lại có thể lãnh khốc đến mức chẳng buồn hỏi han, bằng không Tiểu Cố cũng chẳng thê thảm đến vậy.
“Chị, chị có thể tạm thời làm người đại diện của em được không?”
Thật lâu sau, Cố Lộng Huyền mới lấy hết dũng khí thốt ra. Hắn cũng chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối.
Hứa Nặc: “Hả? Có cho ăn uống không?”
Cố Lộng Huyền im lặng nửa ngày, rốt cuộc lại nhận được một câu như thế, chỉ biết dở khóc dở cười.
“Có lo cơm, còn có tiền lương.”
Hứa Nặc vừa định nói không cần, dù sao tiền ở thế giới này…
Khoan! Không đúng! Có thể dùng!!
Cô bừng tỉnh.
Tiền năm 2024 tất nhiên không thể đem về 2014, nhưng tiền ở 2014 lại có thể mang tới 2024 dùng chứ sao!
Tuy hơi ngượng nhưng đáng tin, mười năm trước Cố Lộng Huyền đúng là một ông chủ tuyệt vời: vừa bao cơm, vừa phát lương. Cô lập tức quyết định đổi máng ăn.
“Được, được. Thế người đại diện thì phải làm gì?”
Cô hầu như chưa kịp suy xét đã gật đầu đồng ý, khiến Cố Lộng Huyền ngẩn ra, vui sướиɠ đến mức đôi mắt cong cong cả lại.
“Rất đơn giản, chỉ cần chị đi theo em là được. Lúc em phỏng vấn thì giúp em giữ đồ.”
Hứa Nặc nghĩ thầm, việc này cũng quá đơn giản đi, chẳng khác gì làm trợ lý.
“Công ty bên kia… bởi vì cha mẹ em… đã giải ước rồi. Nhưng với một công ty khác, em vẫn chưa sẵn sàng.”
Hiện tại Cố Lộng Huyền đều cảnh giác với tất cả mọi việc. Nghĩ lại lời Hứa Nặc từng nói, hắn cũng thấy công ty kia nhúng tay vào thật quá đúng lúc, nhìn thế nào cũng giống một cái bẫy.
“Tốt thôi, ôgn chủ. Vậy tôi chính thức đi làm. Hôm nay chúng ta có lịch công tác gì?”
Hứa Nặc tiếp thu nhanh cực kỳ, lập tức chỉnh đốn lại tư thế, bày ra bộ dáng của một trợ lý tận tụy.
“Buổi chiều vào hai giờ có một buổi phỏng vấn. Giờ em với chị đi luôn.”
“Cái chuyện quan trọng như vậy sao giờ mới nói!?”
Cô lập tức lôi hắn đi. Vốn Cố Lộng Huyền còn muốn nhân cơ hội hỏi tên cô, nào ngờ bị cô kéo xềnh xệch đi mất.
Tiểu Cố: mất mát gục xuống.jpg
Hôm nay lại thêm một ngày không hỏi được tên chị rồi.
Lên xe rồi, hắn lặng lẽ nhét cái gì đó vào túi Hứa Nặc.
Hứa Nặc tất nhiên phát giác ngay, moi ra nhìn... là một xấp nhân dân tệ.
Cố Lộng Huyền ngượng ngùng: “Tiền lương.”
Hôm qua đọc trong sách thấy bảo muốn khiến con gái vui thì lén bỏ tiền vào túi họ.
Nghĩ đến cái tên ba ngày hai bận trừ lương như Cố Lộng Huyền, giờ lại xấu hổ nhét tiền vào túi mình, Hứa Nặc bỗng thấy phức tạp. Giống như đang nhìn Tiêu Tịnh Trần bỗng nhiên khai ngộ nhân tính vậy.
…
“Xin hỏi, tới phỏng vấn phải không?”
Nhân viên nhận ra Cố Lộng Huyền, nở nụ cười niềm nở. Trong lòng còn thầm nghĩ đã lâu lắm rồi mới thấy tin tức về ngôi sao này. Sau đó phát cho hắn bảng số.
Ánh mắt thuận thế liếc ra phía sau… một cái đầu heo?
Nhân viên: “Xin lỗi, chỗ chúng tôi không cho mang thú cưng vào.”
Cố Lộng Huyền: “Đây là người đại diện của tôi.”
Hứa Nặc nghiêm túc gật đầu: “Xin chào.”
Thế là, tổ hợp “nghệ sĩ im ắng gần đây + người đại diện đầu heo” lập tức thu hút ánh nhìn của phần lớn những người xung quanh.
“Giang Nam? Nghe nói cậu ta cãi nhau với người đại diện, rồi giải ước với công ty.”
“Thế tiền vi phạm hợp đồng thì sao? Cậu ta mới nổi được bao lâu chứ, có tiền mà bồi thường hả?”
“Không biết. Nhưng bên cạnh cậu ta là ai vậy, nghệ sĩ hài hả?”
“Cánh tay Giang Nam hình như bị thương. Không lẽ giờ phỏng vấn cũng phải đem chuyện thảm thương ra làm chiêu trò?”
Tiếng bàn tán xung quanh cứ vang vọng vào tai, bọn họ hoàn toàn không thèm kiêng kỵ. Có lẽ còn mong hắn nghe thấy.
Nhưng Cố Lộng Huyền trông như chẳng hề gì. Dù tuổi còn nhỏ, hắn lại quen với những trường hợp thế này. Ngược lại còn quay sang hỏi Hứa Nặc có muốn ngồi nghỉ không, vì chắc sẽ phải chờ lâu.
Đúng lúc ấy, cái gọi là oan gia ngõ hẹp xuất hiện.
Hứa Nặc vừa nhìn liền nhận ra, chính là minh tinh từng thay thế Cố Lộng Huyền trong quảng cáo lần trước.
Mà đi sau hắn ta, không ai khác, chính là người đại diện cũ của Cố Lộng Huyền.