Đầu vừa va vào tường, trong lòng Cố Lộng Toàn thoáng chốc từ kinh ngạc chuyển thành nghẹn lời.
Rất nhanh, hắn phản ứng lại.
Hứa Nặc làm sao biết cánh tay hắn có vết thương cũ?
Ngay cả Hứa Sở Sở cũng chẳng hề hay biết.
“Trời ơi, Cố thiếu, cậu không sao chứ!”
Đúng lúc ấy Hứa phu nhân bước lên lầu, trông thấy cảnh tượng kia thì hét toáng, giọng bén như nổ bom.
Đừng có chết trong nhà tôi a!!
Ngay sau đó bà ta lập tức quay đầu, trừng Hứa Nặc:
“Cô lại giở trò gì! Tôi đã biết cô chính là tai họa, trước kia hại Sở Sở, giờ lại khiến Cố thiếu đập đầu chảy máu. Năm đó đáng lẽ phải đuổi cô khỏi Hứa gia...”
“Phu nhân.”
Cố Lộng Huyền ngồi dậy, đột ngột cất tiếng.
Âm lượng của Hứa phu nhân lập tức rụt lại.
“Tôi… tôi đi gọi bác sĩ.”
Từ trước đến nay luôn nói năng ôn hòa, lần đầu tiên hắn thẳng thừng gạt phăng:
“Không cần.”
Hắn không thèm nhìn Hứa phu nhân nữa, mà nghiêng đầu về phía Hứa Nặc:
“Chúng ta đi.”
Nói rồi, mặc kệ phản ứng xung quanh, hắn thẳng bước xuống lầu, trên trán vẫn còn một mảng bầm xanh tím.
Hứa phu nhân trông thấy mà kinh hồn bạt vía.
Chỉ mới bao lâu, vậy mà Cố Lộng Huyền đã bắt đầu che chở cho con tiện nhân này rồi!?
Hứa Nặc rốt cuộc dùng thủ đoạn gì câu dẫn hắn!
Bà ta quay sang Hứa Nặc, trong đầu tưởng tượng ngay bộ mặt đắc ý của Hứa Nặc kia.
Ai dè lại bắt gặp...
Một gương mặt ngớ ra, đầy ý tứ: Ôi mẹ ơi, Cố Lộng Huyền đầu bị ngập nướ© ŧıểυ chắc? Sao lại không tức giận với mình!?
Hai gương mặt cùng sửng sốt đối diện, mắt trừng mắt.
Hứa phu nhân: “…”
Cố Lộng Huyền thì cứ ngẩn người nhìn Hứa Nặc lên xe.
Hứa Nặc chú ý thấy cánh tay hắn rũ xuống có phần gượng gạo.
【Ơ, cánh tay này còn thẳng hơn cả người anh ta nữa.】
Cố Lộng Huyền nhìn cô, mãi đến khi xe khởi động rời đi, mới chậm rãi mở miệng:
“Tôi hình như chưa từng cẩn thận nhìn qua gương mặt cô.”
【To gan! Ngươi dám nhìn thẳng thiên nhan! Cẩn thận ta tru di cửa tộc, thu liễm cái ý tưởng điên rồ lại cho trẫm!】
“Tôi… tôi… thật xin lỗi…”
Hứa Nặc vội cúi đầu, quen tay quen nẻo mà xin lỗi.
Chiêu này, cô học được từ Hứa Sở Sở.
Hứa Sở Sở lúc nào cũng ngoài miệng nói “không sao”.
Bị vu hãm ăn trộm, Hứa Sở Sở: Không sao.
Bị vu hãm gian lận, Hứa Sở Sở: Không sao.
Bị đẩy ngã đến hôn mê, Hứa Sở Sở: Không sao.
Còn tới lượt Hứa Nặc...
Bị phát hiện vu oan Sở Sở trộm đồ: Thật xin lỗi.
Bị phát hiện vu oan Sở Sở gian lận: Thật xin lỗi.
Bị bắt quả tang cảnh đẩy Sở Sở hôn mê: Thật xin lỗi.
Làm xong chuyện xấu rồi lại còn phải dằn vặt tự mình nhận lỗi cho các nam chính phát hiện mà trừng phạt, bao năm nay nếu không nhờ năng lực siêu mạnh trong nội tâm, e rằng cô đã phân liệt tinh thần từ lâu.
“Cô đã từng thấy trong phòng Sở Sở có cái mặt nạ kia chưa?”
Hứa Nặc: ?
【Cái gì mặt nạ? Vừa mới bảo muốn nhìn mặt tôi, giờ lại lôi mặt nạ ra, anh ám chỉ cái gì đây?】
【Tôi thề tôi không trộm đồ nha, nói rõ ràng đi!】
Cố Lộng Huyền nhíu chặt hai mày, vô tình đυ.ng vào vết thương, đau đến nhăn mặt.
Bao nhiêu năm không bị thương, cảm giác này thật xa lạ.
Nghe tiếng lòng phiền muộn của cô, hắn lại cảm thấy có chút quen thuộc với “người kia”.
Dù biết mặt nạ ở chỗ Hứa Sở Sở, hắn chưa từng gắn cô với bóng dáng kia.
Hắn đối xử tốt với Hứa Sở Sở, chẳng qua là…
Một sự thuận theo.
Bởi chỉ cần Sở Sở được người người yêu thíhc, Cố gia sẽ chẳng thể cưỡng ép hắn liên hôn.
“Xem như tôi chưa từng nói.”
Thấy cô vẫn ngơ ngác chẳng hiểu, Cố Lộng Huyền khẽ cụp mắt, khôi phục lại dáng vẻ hờ hững như chẳng hề có hứng thú.
Mười năm trôi qua, dung mạo và thanh âm của người kia ngày càng mơ hồ. Có lúc Cố Lộng Huyền thậm chí hoài nghi liệu có phải năm đó, chính hắn vì muốn trốn chạy khỏi thống khổ mà tự ảo tưởng ra "cô ấy"? Bằng không, sao lại vừa khéo, ngay vào thời điểm hắn chật vật nhất, "cô ấy" liền xuất hiện.
Nhìn Cố Lộng Huyền thoáng ngây người như lạc vào cõi tiên, Hứa Nặc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không nhìn mặt cô là được.
Trong truyện gốc, tuy không miêu tả tỉ mỉ, nhưng cũng ám chỉ gương mặt Hứa Nặc hoàn toàn không thể so sánh với chị gái của mình.
Thật ra chẳng phải Hứa Nặc tự ti, mà dựa theo kinh nghiệm kiếp trước, khuôn mặt này thế nào cũng chẳng dính dáng đến hai chữ “bình thường”. Nếu nam chính nhìn thấy, không phải là ooc chắc?
“Nhà cô ở đâu, tôi đưa về.”
Người đầu tiên kéo bản thân ra khỏi hồi ức chính là Cố Lộng Huyền. Hiếm khi hắn lại có hứng thú mở miệng.
Dù tò mò vì sao Hứa Nặc biết chuyện vết thương cũ của mình, nhưng nghĩ lại, nếu cô đã có ý định quyến rũ hắn, thì chuyện bỏ tiền mua tư liệu tìm hiểu cũng không lạ. Có lẽ do hắn để lộ ra sơ hỡ chỗ nào đó.
【Mặt trời chiếu vào đũng quần anh rồi hả?】
Vậy nên để không lệch nhân vật, Hứa Nặc biểu hiện ngoài mặt y như nội tâm: kinh ngạc và mơ hồ.
“…A? Cái này…”
Rõ ràng Cố Lộng Huyền không thực sự muốn hỏi ý kiến của cô. Hắn bình tĩnh dặn tài xế đổi lộ trình, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt vừa lướt lên, đập vào mắt là nhóm người đứng chờ xe buýt. Trên bảng quảng cáo trạm dán hình ảnh tiểu sinh đang nổi tiếng.
Tuy không phải chính cái trạm năm đó hắn và người kia từng ngang qua, nhưng cảnh vật gợi lại ký ức, khó tránh lòng rơi vào hồi ức.
Khoảng thời gian ở bên nhau quá ngắn ngủi, song lại đủ khắc sâu. Dù chỉ là việc nhỏ như cùng đi ngang qua trạm xe buýt, hắn vẫn nhớ rành rẽ.
【Ha ha ha ha ha, cái kiểu chó ăn phân này mà cũng ra dáng tình yêu, Cố Lộng Huyền anh đang tỏ tình sao ha ha ha...】
Cố Lộng Huyền: “…”
Hồi ức dịu dàng bị cắt ngang. Hắn liếc mắt, liền thấy ngay bên cạnh xe, một con chó vừa xong việc được chủ ngồi xổm dọn dẹp.
【Mau nhìn này Cố Lộng Huyền, chồng của anh vì anh mà đi hốt phân đấy.】
Cố Lộng Huyền: Chồng của anh?
Có lẽ vì thế mà khi đưa Hứa Nặc về tới cửa nhà, Cố Lộng Huyền chẳng nói thêm câu nào, chỉ để tài xế lái xe đi luôn. Hại cô còn chưa kịp hỏi hôm nay về sớm như vậy thì tính lương thế nào?
“Chị.”
Đang do dự có nên nhắn tin hỏi thư ký hay không, Hứa Nặc liền nghe tiếng gọi quen thuộc phía sau.
“Tiểu Du, em cũng về sớm thế à.”
Thấy em trai, Hứa Nặc nở nụ cười.
Hứa Du bước tới, khẽ gạt mấy lọn tóc lòa xòa trên trán cô, dùng mu bàn tay chạm thử lên má:
“Hơi lạnh đấy. Chị đi nhờ xe ai về vậy?”
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt cậu thoáng lộ vẻ cảnh giác.
Không phải chiếc hôm qua, nhưng cũng là xe sang.
Hứa Nặc vỗ vai em trai:
“Ôi, là xe của sếp chị. Hôm nay chẳng hiểu nổi hắn phát điên gì, lại đích thân đưa chị về.”
Chiếc xe dần xa, vừa ngoặt qua ngã rẽ, ma xui quỷ khiến, Cố Lộng Huyền ngoái nhìn lại.
Vừa lúc thấy một thân ảnh cao gầy đứng trước mặt Hứa Nặc, còn vươn tay sờ má cô.
“Hừ1”
Đây chính là “trai bao” trong truyền thuyết sao?
Mỗi ngày Hứa Nặc cứ nghĩ đến tiền lương hắn phát, hóa ra đều lọt vào túi người này.
Còn dám coi trọng Hứa Nặc, gu gì kỳ lạ thế.
“Rốt cuộc cũng chỉ là một thằng nhóc.” Cố Lộng Huyền phiên bản trưởng thành buông lời cảm khái.
Không giống hắn của năm xưa.
…
【Mời ký chủ Hứa Nặc chuẩn bị xuyên qua.】
Hứa Nặc vừa mở mắt, trước mặt chợt sầm lại, một bóng đen lao tới.
“Chị!!”
Mang theo hương cỏ khô thanh mát, thiếu niên kia siết chặt ôm cô, tiếng gọi đầy vui mừng.