Chương 14

Hứa Nặc không kìm được, mặt như nứt ra.

【Xấu? Cái gì mà xấu? Tự dưng hắn lại công kích cá nhân tôi, xin hỏi lý do đâu?】

Hệ thống: 【Cô bình tĩnh, nói cho gọn gàng một chút.】

【Tôi là người Sơn Đông, nói câu đảo ngược thì sao? Trọng điểm không phải là hắn đột nhiên chê tôi xấu à?】

Cô cúi đầu thừ người.

【Hay là đang chê bộ quần áo này?】

Hệ thống: 【Khả năng lớn là chuyện sau.】

Hứa Nặc tức tối xoay người bỏ đi: 【Còn cố tình trợn mắt chê một tiếng xấu, là cái loại người gì thế này, may cho anh đẹp trai chứ không tôi đã tính sổ rồi. Lần sau cẩn thận đấy!】

Hiếm lạ thay, Phong Hoán Triều bao năm chưa từng bị ai dám uy hϊếp.

Tuy không hiểu vì sao lần này đối phương lại trông khác hẳn trước kia, nhưng vốn tính hắn không ưa nhiều chuyện, nên cũng chẳng mấy để tâm.

Thư ký Tôn tìm nửa ngày, mới lò mò tới chỗ ông chủ đang lười biếng câu giờ.

Cúi xuống nhặt máy trợ thính bị vứt dưới đất, lau sạch, hắn thành thạo giúp ông chủ đeo vào.

“Ông chủ, Cố thiếu tới nơi này là muốn...”

Hắn trình bày manh mối về việc em trai Cố Lộng Huyền mất tích, khả năng có liên quan tới một thuộc hạ.

Nếu là người khác, Thư ký Tôn nào dám nhắc tới trước mặt Phong Hoán Triều. Nhưng thân phận Cố Lộng Huyền cũng đặc biệt, dẫu sao em trai kia vẫn là cháu ruột nhà họ Cố, có máu mủ với ông chủ.

“Cậu đi xử lý.”

Cho dù là cháu trai, Phong Hoán Triều cũng không biểu lộ chút cảm xúc thừa thãi nào, chỉ lạnh nhạt ra hiệu cho thư ký Tôn lo liệu.

“Tôi đã hiểu.”

Khi quay đi, trong đầu thư ký Tôn vẫn còn vướng mắc.

Kỳ quái thật, vừa rồi mặt mày còn sầm sì, sao tâm trạng đột nhiên đổi hẳn?

...

Cố Lộng Huyền không rõ là đi vội hay quên, đến khi Hứa Nặc quay về thì phát hiện hắn đã rời đi.

Cũng may cái đồ cẩu đó còn sót chút lương tâm, sai thư ký gọi điện đặt xe cho cô về, tiền xe hắn trả.

Nếu không thì Hứa Nặc... thì Hứa Nặc...

Xuyên về quá khứ, cô nhất định sẽ lôi thằng nhóc Cố Lộng Huyền ra mà cào cho ngứa chết!

Hệ thống thản nhiên: 【Quả là một màn “nổi giận thì nổi giận” điển hình.】

Trên đường về, Hứa Nặc kêu xe nhưng lại ghé ngang cửa hàng nước đường.

Có lẽ do vừa chạm mặt Phong Hoán Triều, cô chợt thèm một ly nước dừa khoai cao lương.

Quán của bà Trần vẫn như cũ, nhanh chóng gói xong phần nước đường đưa cô.

Hứa Nặc vừa xách đồ ra thì hệ thống lên tiếng: 【Xin ký chủ chuẩn bị, sắp xuyên không trở lại.】

Hứa Nặc: 【Đủ rồi! Bao giờ thì mi mới bỏ cái tên khốn kiếp này vậy!】

Mắt hoa lên, đến khi cô tỉnh lại thì đã đứng trên cầu vượt tối qua.

Trên tay còn cầm nguyên phần nước đường mới mua, mặt thì dán chặt tất chân với mặt nạ heo.

Hứa Nặc: “...”

【Tại sao nước đường còn ở đây?】

Rõ ràng tối qua lúc ngủ đâu có mang theo.

Hệ thống cũng lắc đầu không biết.

Bất đắc dĩ, Hứa Nặc xách nước đường đi về chung cư Cố Lộng Huyền.

“Xem ra không cần mời lẩu cay nữa, mời hắn uống nước đường vậy.”

Cô tự nhủ, mai lại mua thêm phần khác vậy.

Trí nhớ cô rất tốt, dù đi vòng vài ngõ vẫn tìm đến nơi.

Chỉ là gõ cửa mãi, chẳng thấy ai ra mở.

Chẳng lẽ hắn đi công tác? Nhưng hôm qua Cố Lộng Huyền còn nói toàn bộ lịch trình đã bị hủy (do đắc tội quản lý).

Đang phân vân, cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở, ló ra một cái đầu.

“Cô tìm ngôi sao ở trong kia à?”

Nghe vậy, Hứa Nặc theo bản năng cảnh giác.

Đối phương nói rất nhanh: “Sáng nay có mấy người phá cửa, cậu ấy vừa mở ra đã bị lôi đi. Bảo vệ chạy tới chặn cũng bị đánh, mấy kẻ kia dữ lắm, chẳng giống người lương thiện. Nếu cô quen cậu ấy thì mau đi báo cảnh sát đi.”

Hứa Nặc vừa nghe, trong lòng thót lại một nhịp.

Tuy có hai đời kinh nghiệm, nhưng Hứa Nặc hoàn toàn không hiểu giới giải trí, càng không thể ngờ trong cái vòng này, có người trả thù lại càn rỡ đến mức ấy.

“Anh có biết bọn họ đưa cậu ấy đi đâu không?”

Tiếc là hàng xóm cũng không biết.

Hứa Nặc vội cúi người cảm ơn, rồi nhanh chóng chạy đi.

【Hệ thống, mi biết Cố Lộng Huyền ở đâu không?】

Hệ thống: 【Tôi không chắc...】

Hứa Nặc khựng lại: 【Cái gì gọi là không chắc? Vốn dĩ tôi chết cũng là vì vụ này, các người phải bồi thường. Giờ thì sao, lại muốn tôi tự xoay xở lo liệu thân thể?】

Hệ thống: 【Tôi thật sự không biết.】

【Không biết? Rõ ràng tôi chết oan uổng thành ra thế này, trách nhiệm của các người giờ lại đẩy sang tôi tự gánh?】

Hệ thống: 【Ngã rẽ phía trước, quẹo trái.】

Hứa Nặc lập tức ngậm miệng, nghe theo chỉ dẫn mà lao đi.

Thời này chưa có xe công cộng, trên người cô lại không có tiền mặt, taxi cũng chẳng gọi được, đành dựa vào hai chân mà chạy.

Đã lâu rồi cô chưa từng chạy gấp đến vậy. Chiếc mặt nạ thường ngày vẫn mang giờ trở thành gánh nặng, cô thở dốc như sắp đứt hơi, hai chân cũng dần nặng trĩu.

Nhưng Hứa Nặc không dám ngừng.

Cô sợ chỉ cần chậm một chút thôi, Cố Lộng Huyền nhỏ tuổi kia sẽ phải chịu thêm một phần đau khổ.

Không phải vì tương lai của Cố Lộng Huyền, cũng chẳng phải vì điểm trị liệu, mà trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh cậu thiếu niên mặt sưng vù, ngồi xổm ven đường, đôi mắt ngơ ngác hỏi nàng: “Giờ phải làm sao đây?”

【Dừng lại!】

Không biết đã chạy bao lâu, đến khi hệ thống nhắc, Hứa Nặc khom người nôn khan mấy tiếng.

【Chính là ở đây. Nhưng cụ thể ở đâu thì tôi không rõ.】

Cố gắng đứng thẳng dậy, Hứa Nặc đưa mắt nhìn quanh.

Càng nhìn, càng thấy quen thuộc.

“Ơ... đây chẳng phải...”

【Không phải bến tàu mà ban ngày Cố Lộng Huyền đưa tôi tới gặp Phong Hoán Triều sao?】

Chỉ khác là giờ nơi này hoang vắng và cũ nát lạ thường.

Cô cẩn thận bước lên, vừa dẫm vào đám cỏ dại, liền nghe tiếng loạt soạt truyền đến.

Hứa Nặc vội quay đầu lại.

Một đôi mắt đỏ ngầu như thú dữ đang nhìn thẳng vào cô.

“A...”

Cô hoảng hốt, rồi nhận ra đó là một người.

Người ấy ngồi xổm nơi góc tối, cả khuôn mặt sưng vù như đầu heo, bầm tím loang lổ, gầy gò đến thảm hại. Hắn đang cố nhét vào miệng một chiếc màn thầu mốc meo, nhưng ánh mắt thì không rời Hứa Nặc, tràn ngập cảnh giác.

Như thể chỉ cần cô tiến thêm một bước, hắn sẽ nhào tới cắn đứt cổ cô.

Ánh mắt thoáng chạm tới chiếc màn thầu mốc, Hứa Nặc mới sực nhớ mình vẫn xách theo gói nước đường chạy suốt dọc đường, đến nỗi ngón tay tê dại mất cảm giác.

Giữa lúc gấp rút tìm người, cầm theo đồ ăn quả thật vướng víu.

Nàng bèn đặt nó xuống đất, đẩy về phía hắn: “Cho cậu ăn.”

Nói xong liền quay lưng bỏ đi.

Người nọ không lập tức nhào tới, chỉ ngồi im một chỗ, cho đến khi ăn hết chiếc màn thầu mốc meo, liếʍ sạch cả vụn bánh trên tay, ánh mắt vẫn dán chặt vào chiếc túi nilon lạ lẫm kia.

Mãi đến khi trời sẫm tối, bốn bề yên ắng, hắn mới dám bò tới, thô bạo xé túi.

Thấy rõ bên trong là một chén nước đường, hắn do dự rồi liếʍ thử một ngụm.

Về sau, dù có được ăn qua vô số cao lương mỹ vị, hắn vẫn nhớ mãi. Bởi chén nước đường tình cờ hôm ấy, là món ngon nhất đời hắn từng nếm.