Chương 13

Hứa Nặc gọi tên thì trợn trắng mắt, ngã cái phịch xuống đất giả chết luôn.

【Không thể nào! Đấy là Phong Hoán Triều đó, không phải con mèo con chó muốn gặp là gặp đâu. Lúc trước từ hôn, anh không thấy thái độ của hắn sao? Đúng là trẻ trâu, thích nằm mơ.】

“Tiền lương bị trừ trả lại cho cô, có thưởng thêm.”

Cố Lộng Huyền nhẩn nha thả câu, vừa nhấc ly trà lên nhấp một ngụm.

Ừm... Uống xong thấy vị giống hệt nước vắt từ giẻ lau.

Hứa Nặc run bắn người, lồm cồm bò dậy.

“Xin lỗi... vừa rồi tụt huyết áp.”

Nói xong, cô còn diễn sâu, móc kẹo đường bỏ vô miệng giả bộ chống choáng.

Cố Lộng Huyền: Ha ha, chắc tôi tin.

...

Đối diện, Cố Lộng Huyền dán mắt vào iPad. Hứa Nặc ngó nhờ phản chiếu cửa kính, thấy hắn đang xem phim đen trắng cũ mèm, kiểu kinh điển hồi xưa.

Nhìn lướt cái thôi rồi quay ra cửa sổ.

【Này, tí nữa tôi mà mất mặt, bị Phong Hoán Triều quật thì anh đừng có bẻ lái thành vai phản diện nghe chưa.】

Cố Lộng Huyền chăm chú xem phim, coi như cô tàng hình.

Thật ra hắn đâu có hi vọng gì nhờ Hứa Nặc. Hồi cô từ Phong gia lết về, người ta đã báo cáo hết tình hình cho hắn rồi. Không hiểu Phong Hoán Triều đưa cô đi làm gì, nhưng thái độ sau đó thì y hệt trước đây, thờ ơ, coi như không khí.

Phong Hoán Triều là chú nhỏ của hắn, nên trong mắt hắn Hứa Nặc chả khác nào cái vỏ hộp rỗng, mang ra làm màu cho thiên hạ.

“Xin lỗi, Cố thiếu, Phong tiên sinh ra ngoài.”

Nghe báo cáo, Cố Lộng Huyền chỉ gật gù, mặt kiểu “tôi đã biết trước rồi.”

Hứa Nặc ở sau khúc khích: 【Sao anh không gọi điện luôn cho rồi? Chẳng lẽ số điện thoại hắn anh cũng không có? 】

Thật ra là có, nhưng mà ai cũng biết Phong Hoán Triều lỗ tai có vấn đề, nói chuyện qua điện thoại như chửi bóng cột điện, nên thôi né.

Cô cà khịa xong tự thấy cũng có lý, cạn lời luôn.

Phong Hoán Triều mà dễ dãi gì? Cái mặt bạo quân kia thôi đã đủ dọa người tim yếu, ai dám đùa.

“Đi bến tàu.”

Cuối cùng thì vẫn là cháu họ, nên thư ký Tôn gọi điện báo lịch trình cho Cố Lộng Huyền.

Cố Lộng Huyền tâm tình rất tốt, hắn liếc Hứa Nặc một cái rồi còn tử tế giải thích:

“Phong tiên sinh đang ở đó, lát nữa nhớ diễn cho ra hồn.”

“Còn nữa, cô cứ theo sau tôi ngoan ngoãn là được, đừng bày trò lấy nước mũi chùi giày người ta.”

...

Hứa Nặc lần đầu đặt chân tới bến tàu, bước xuống xe liền cảm thấy choáng ngợp.

Ngó quanh toàn container, xa xa máy cẩu xếp hàng rầm rập, gọn gàng sạch sẽ, không thấy miếng rác nào.

Cố Lộng Huyền nhìn cảnh vật, giọng nhỏ xíu như độc thoại: “Nơi này thay đổi thật lớn...”

Tiếc là Hứa Nặc không nghe được.

“Ai?”

Đi chưa mấy bước thì bị chặn. Người nọ nhìn mãi mới nhận ra: “À, thì ra là Cố thiếu.”

“Cô ấy là vị hôn thê của Phong tiên sinh.”

Thư ký Cố Lộng Huyền nhẹ nhàng giải thích.

Thế là được qua cửa.

Hứa Nặc bụng vẫn lăn tăn, sao Phong Hoán Triều lại rảnh mò tới đây? Người như hắn thì phải ngồi ngai vàng hù thiên hạ chứ. Nhưng nhớ lại vụ gặp ở quán chè hôm nọ, tự dưng thấy cũng chẳng lạ.

“Phong tiên sinh.”

Nửa tiếng chờ mòn dép, cuối cùng cũng gặp được... thư ký Tôn.

Hắn vẫn cười híp mắt như thường.

“Cố thiếu tới đây có chuyện gì sao?”

“Hứa tiểu thư sao cũng có mặt?”

Hứa Nặc núp sau lưng Cố Lộng Huyền, lí nhí gật đầu chào.

Thư ký Tôn lia mắt nhìn qua lại hai người, cười nham hiểm: “Trông hai vị cũng hợp đấy.”

Cố Lộng Huyền vội giải thích: “Hứa phu nhân nhờ vả, Hứa tiểu thư chỉ đang làm thuê ở chỗ tôi thôi.”

Ai nghe cũng hiểu ngầm, Cố thiếu si mê Hứa Sở Sở, nên Hứa gia mới được thơm lây. Giờ hắn nhấn nhá “Hứa phu nhân” thế kia, chẳng khác nào ám chỉ Hứa Nặc trước đây có màn “câu dẫn” gì đó, rồi tưởng tượng cảnh cô bám váy mẹ mình để được cắm rễ bên cạnh Cố thiếu.

“Thì ra là vậy.”

Thư ký Tôn hỏi cho có lệ rồi lái sang chuyện khác.

“Phong tiên sinh đang bận, có gì cứ nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời lại.”

Nói “bận” nghe oai vậy chứ thật ra hắn đang đi... tắm. Sáng nay bắt được phản đồ dám bán tin cho đối thủ, Phong Hoán Triều đích thân tự tay tiễn hắn về tây thiên. Nên giờ phải đi rửa sạch máu me.

“Hứa tiểu thư, bên này cảnh đẹp lắm, cô cứ ra ngoài dạo chơi đi.”

Ý tứ quá rõ: Cố Lộng Huyền muốn tống Hứa Nặc đi cho khuất mắt.

“A…”

Hứa Nặc theo thiết lập nhân vật, cho dù có hiểu cũng phải giả bộ ngu.

Cuối cùng thì cũng bị thư ký nhà họ Cố lôi đi xềnh xệch.

...

【Ơ kìa, bên kia đang làm cái gì vậy?】

Hứa Nặc tranh thủ giờ làm để “sờ cá”, ngồi xổm ở chỗ rộng vắng, giả bộ nghiên cứu địa hình.

Ánh mắt lia tới cái tòa to đùng xa xa.

Hệ thống: 【kho hàng chính, chuyên để trao đổi hàng hóa.】

【Cái áo này nhìn xấu vậy hả? Đây là bộ đồ em trai tôi thắng giải lần đầu mua cho đấy!】

Nhớ hồi đó Tiểu Du còn lùn tịt, mặt baby, đưa áo cho cô còn híp mắt nói: “Chị mặc cái này đẹp lắm, nhớ mặc thường xuyên đấy.”

Bởi vì là đồ em trai bảo bối tặng, cô tiếc không nỡ mặc ra ngoài. Hôm nay mới diện ra đó!

Hệ thống: Ha hả, rõ ràng thằng nhóc sợ có tên đàn ông nào bén mảng tới gần cô nên bày mưu tính kế.

Ngồi xổm lâu quá tê hết chân, cô đứng dậy vươn vai đi dạo vài bước.

Ai dè vừa quẹo ở khúc cua, còn suýt nữa bị ngã.

Trước mặt là một cái ghế dài, có người nằm chình ình trên đó. Ghế còn bị kéo sát vào sau container, một tay kê đầu ngủ ngon lành.

Thấy rõ mặt xong, Hứa Nặc giật thót, lùi cả mét.

【Mẹ nó, lại là boss cuối phong tạc mạt!】

Một thân sơ mi xám, chân gác hờ, nhắm nghiền mắt ngủ mà vẫn toát ra khí chất muốn xiên cả thế giới. Không ai khác chính là Phong Hoán Triều.

Dưới đất còn có cái máy trợ thính rơi lẻ loi. Loại hàng này rõ ràng có bản ngụy trang như tai nghe, mà không hiểu sao hắn cứ khăng khăng đeo kiểu “tôi bị điếc đấy, ai cấm được tôi?”

Cô nhìn lén tai hắn, tim đập như lô tô.

【Mẹ ơi suýt tè ra quần, chắc hắn không nghe thấy đâu. Thôi té lẹ, té lẹ!】

Nhưng chưa kịp quay đi thì cái người tưởng ngủ kia mở mắt. Thẳng thừng nhìn chằm chằm Hứa Nặc.

Hứa Nặc: “...”

【Hehe~~ chào anh nha anh trai.】

Trong lòng thì cà khịa chào hỏi, ngoài mặt thì làm trò té ngã giả vờ sợ run bần bật:

“Tôi... tôi không cố ý! Xin lỗi xin lỗi, tôi sẽ đi ngay!”

Nói xong lồm cồm định chuồn.

Theo kịch bản, đáng lẽ tới đây là chuồn êm rồi.

“Lại đây.”

Bạo quân mở miệng.

Trong bụng Hứa Nặc “lộp bộp” một nhịp.

【Thôi toang, chắc nhận ra rồi... Không thể nào, chắc khác biệt nhiều mà, không lẽ lộ rồi sao?】

Cô lơ ngơ bước tới.

Phong Hoán Triều nghiêng đầu, vẫn nằm tư thế cũ, ánh mắt soi kỹ từ trên xuống dưới.

Nửa ngày không nói gì, rồi lại nhắm mắt, buông gọn một câu:

“Xấu lắm.”

Đầu Hứa Nặc như bị ong chích, râu bọ hung rung rinh trong gió: ?