Hứa Du đem hết đống quần áo của Hứa Nặc treo lên sào phơi, xong xuôi cậu lau cái trán mướt mồ hôi.
Tốt, xong. Tủ đồ của chị sạch sẽ tinh tươm, chỉ chừa lại mỗi bộ ba món “bọ hung edition” là còn xài được.
Ai mà dám không biết trời cao đất dày, thò tay định cướp chị gái cậu, thì cứ thử cân xem độ nôn ọe của “combo bọ hung” này nó nặng cỡ nào.
Khóe miệng Hứa Du cong lên, cười kiểu nửa bí hiểm nửa như sắp bày trò dơ.
...
Cô vốn chỉ là pháo hôi chuyên đi ve vãn nam chính, nên đối tượng nào cũng thuộc làu, khỏi cần tra wiki. Tất nhiên cô biết ngoài việc ăn bám sản nghiệp nhà họ Cố, thì Cố Lộng Huyền còn đầu tư hẳn một công ty phim ảnh. Đấy cũng là lý do trước kia cô mới ra sức cổ vũ “thiếu niên Cố Lộng Huyền” đầy nhiệt huyết.
【Tiểu Cố à, giờ anh được trẫm ban chiếu chỉ rồi, phải nhớ giữ mình, đừng để người ta coi như thằng nhóc hư hỏng. Biết bao cặp mắt rình chờ anh vấp đấy, tỉnh táo lên mới đi xa được.】
【Không ổn thì quăng tiền sang tôi giữ hộ, đảm bảo không ai vạch ra tội trốn thuế đâu.】
“Hứa Nặc, làm ơn thay bộ đồ khác rồi hẵng quay lại trước mặt tôi.”
Trong đầu Cố Lộng Huyền lúc này toàn là hình ảnh cô mặc đồ bọ hung, ám ảnh đến mức muốn ngất.
Hứa Nặc thì đang giả vờ dòm khắp văn phòng, nghe vậy ngoan như cún, gật đầu một cái rồi xoay mông đi luôn.
Cố Lộng Huyền còn chưa kịp tiêu hóa việc cô hôm nay nghe lời lạ đời thế nào, thì giây tiếp theo lại lóe chữ trong đầu:
【Ô kê đi, chắc tầm 90 năm nữa mình mới đổi xong bộ đồ này.】
Khóe miệng hắn co giật: “Quay lại.”
Hứa Nặc: ?
“Pha trà.”
Ngắn gọn, đanh thép. Hứa Nặc luống cuống làm theo, giả bộ ngốc đúng thiết kế của nhân vật.
Quả nhiên, mới bưng ly trà đặt xuống bàn, hơn nửa số đã tưới cả lên mặt bàn.
Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên sau khi trưởng thành, Cố Lộng Huyền tự hỏi bản thân: rốt cuộc mình bị ngu gì mà rước người này về.
“Xin lỗi xin lỗi, thật đó, tôi lỡ tay... tôi không cố ý đâu!”
Hứa Nặc hoảng đến mức rưng rưng nước mắt, lục mãi mới lôi được bịch khăn giấy, lau lia lịa. Ai dè khăn gặp nước thì nát, để lại chùm vụn giấy lem nhem trên cái bàn trị giá cả đống tiền.
Cố Lộng Huyền nhíu mày, giọng vẫn đều đều nhưng rõ rành rành hai phần khó chịu: “Ra ngoài.”
【Ghê gớm dữ!】
Được đáp lại bằng giọng lanh lảnh trong đầu.
Nhưng vừa quay đi, hắn liếc thấy gì đó, liền đưa tay giữ lấy cánh tay Hứa Nặc.
【Ê khoan, qυầи ɭóŧ kẹp sâu quá thì cũng đừng moi ra hộ tôi nhé.】
Cố Lộng Huyền đứng khựng ba giây, quyết định coi như chưa nghe thấy gì.
“Khăn giấy, còn không? Đưa tôi thêm ít.”
Lần này giọng hắn bình tĩnh, lịch sự, chẳng dính dáng gì đến vẻ lạnh nhạt ban nãy. Trong mắt hắn ánh lên sự điềm đạm, khác hẳn đứa trẻ hay hờn dỗi trước kia.
Hứa Nặc đưa hẳn nguyên bịch qua, rồi thụt tay về thật nhanh.
【Một gói mười vạn, chuyển khoản hay trả tiền mặt?】
Cố Lộng Huyềnlàm ngơ câu đòi tiền như cướp giữa chợ, chỉ cúi xuống nhìn bịch khăn giấy nhàu nát trong tay.
“Hồ Đại Du – khăn lau đít quốc dân.”
Tên thương hiệu vừa ghê vừa quen thuộc, giống hệt gói năm xưa hắn từng được người đó tặng.
“Cô mua ở đâu vậy?”
Bao năm trời hắn lục tung thị trường, tìm khắp nơi cũng không ra đúng loại này.
“Khăn giấy này dùng tốt lắm, hút nước rất tốt.”
“Mua ở đâu?”
Cố Lộng Huyền vừa bóp bóp cái bịch, vừa ngẩng đầu cười gian như cáo.
【Anh biết không, mỗi lần anh cười thế này, nhìn phát biết chắc mẹ nó không ra cái chuyện gì tốt rồi.】
Trong bụng thì chửi xối xả, nhưng ngoài miệng Hứa Nặc vẫn giả vờ hiền thục: “ Hàng khuyến mãi, mua đồ được tặng.”
【Trong nhà còn cả đống, tha hồ xài.】
Cố thiếu bình thường cái gì cũng chậm rãi tao nhã, vậy mà lần này bấm số gọi điện thoại nhanh như bắn súng.
“Có chuyện này, mua hộ tôi.”
Đầu dây bên kia, thư ký vênh ngực, tưởng tượng ngay tới châu báu, đồ cổ, bình hoa trăm tỷ: “Cố thiếu, ngài nói...”
Cố Lộng Huyền gõ ngón tay cái liên hồi, dấu hiệu sắp phấn khích.
“Mua cái gì để được tặng kèm loại khăn giấy này.”
Hắn liếc Hứa Nặc, mắt lóe sáng như vừa tìm thấy chân ái.
“Hồ Đại Du – khăn lau đít quốc dân.”
Hứa Nặc buông một câu lạnh băng.
Nụ cười trên mặt Cố thiếu tắt cái bụp.
Đúng là phũ không trượt phát nào. Nhưng hắn vẫn tỉnh như sáo, lặp lại y nguyên cho thư ký nghe, giọng thản nhiên như thể đó là đơn hàng xa xỉ phẩm.
Thư ký méo mặt. Sếp order thuốc trĩ? Thôi kệ, chắc có lý do gì thâm sâu...
Đang định dập máy, thư ký sực nhớ ra một chuyện quan trọng:
“Cố thiếu, còn có tin tức này.”
Cố Lộng Huyền lúc đó đang dán mắt vào bịch khăn giấy, tâm trí bay tận đâu, nghe nhắc mới hờ hững đáp: “Gì?”
“Có người cung cấp manh mối liên quan đến việc nhị thiếu gia mất tích.”
Tâm thần phiêu du lập tức bị kéo về.
“Tiểu Chính?”
Đó là nhũ danh của em trai hắn.
Nghe hai chữ này, Hứa Nặc cũng ngừng hóng hớt, tập trung dỏng tai.
【Ê không đúng nha, theo cốt truyện thì phải lúc hắn vào đại học mới tra ra chứ.】
Cố Lộng Huyền nhấc mắt liếc cô, tia nhìn sâu thẳm. Trong đầu chợt nối khớp mấy câu cô hay lảm nhảm về “nữ chính - nam một - nam hai”. Chưa chắc toàn là xàm.
Nhưng dù thế nào, manh mối là manh mối, bỏ qua thì phí.
Ban huấn luyện này hắn ngồi không vô nữa, phải lôi em trai về gấp.
Thật ra, chỉ mình hắn biết, làm “người cầm quyền” vốn không hợp. Giấc mơ từ thuở thiếu niên, hạt giống cắm rễ, đến giờ vẫn chưa hề mất đi.
“Người cung cấp nói từng gặp thiếu gia, nhưng thân phận thì hơi rắc rối.”
“Ai?”
Cố thiếu tiện tay nhét luôn gói khăn giấy vào túi mình, rút trong ví ra mười tờ đỏ chót đưa cho Hứa Nặc.
Nãy giờ còn liếc hắn khó chịu, Hứa Nặc ngay lập tức chuyển sắc mặt, nhìn hắn với đôi mắt “người tốt quanh ta”.
“Người đó trước kia từng là lưu manh ngoài chợ, giờ thành tay chân cho Phong tiên sinh.”
Nghe cái tên “Phong Hoán Triều”, Cố Lộng Toàn lại đưa tay day trán, trong lòng phiền muộn hết nói.
Nhưng rồi tia do dự lóe lên trên mặt cũng vụt tắt.
“Không sao, tôi có mối quen.”
Thư ký nghĩ thầm: chẳng lẽ sếp định nhờ họ hàng?
Cúp máy, Cố Lộng Huyền quay sang Hứa Nặc, bày nụ cười hiền hòa giả tạo.
“Hứa tiểu thư, có phiền giúp tôi một tay không?”