Chương 11

Ngay lúc cái mặt nạ rớt xuống, đèn đường tự dưng “tạch” một cái sáng lên, rọi thẳng vô mặt cô.

Và hiện ra trước mắt hắn là… một cái mặt quấn tất chân đen thui.

Cố Lộng Huyền: “...”

Đằng sau mặt nạ, là thêm một lớp mặt nạ nữa.

Một cái quần tất chụp chặt lên mặt Hứa Nặc, búi tóc buộc chặt gắt gao, chỉ chừa ra mỗi cái lỗ thở mũi. Chỗ mắt thì bị tóc che, nhìn như thằng hề đen sì.

“Ai da, bị cậu nhìn thấy rồi nha~.”

Hứa Nặc nhặt cái mặt nạ dưới đất đội lại lên đầu, xong còn lấy ngón tay chọt chọt vô lỗ mũi. Quần tất lập tức hõm xuống thành cái lỗ rõ mồn một.

Cố Lộng Huyền: “...”

Hự! Ước bị mù ngay lúc này.

“Chị làm như vậy không thấy nóng à?”

Hứa Nặc vỗ vai hắn, mặt tỉnh bơ: “Cũng tại tôi quá xấu, sợ dọa cậu nên mới che vậy thôi.”

“Xấu cỡ nào?”

“Cỡ... giống c̠úc̠ Ꮒσα ấy.”

Cố Lộng Huyền: “...” Đây là đang ví hay đang chửi?

Xét thân phận minh tinh của hắn, hai người lén lút vác bịch tôm hùm đất ra góc đường tối thui, ngồi bệt dưới đèn đường, bóc ăn như trộm cắp.

Một túi đầy ứ, ông chủ còn cho hẳn bao tay nilon với hai chai nước suối.

Cố Lộng Huyền lần đầu trong đời ăn tôm hùm đất, gà mờ tới mức không biết lột, phải để Hứa Nặc dạy cầm, bẻ, rút thịt ra sao. Ăn một hồi, môi hắn cay đỏ sưng vều, má cũng bầm tím, nhìn như mới bị xã hội đen đánh hội đồng. Nhưng thần thái thì... lần đầu thấy vui như chó gặm xương.

Hứa Nặc nhìn hắn vừa ăn vừa toát mồ hôi, mép cong lên nghĩ: Chẳng cần biết cái ‘giá trị chữa lành’ kia là cái con mẹ gì, miễn làm thằng nhóc này vui là được rồi.

Làm thiếu gia vui á? Quá dễ.

Chỉ cần kéo đi ăn vớ vẩn, dắt đi coi việc đời là xong.

“Ăn xong rồi, tôi đưa cậu về.”

Hứa Nặc móc từ túi ra một gói khăn giấy, thấy hắn bận nhai nên tiện tay đặt nguyên gói lên đùi hắn.

Cố Lộng Huyền ngừng lại, cúi đầu khẽ nói: “Tôi không muốn về nhà.”

Nhà to thì to, đẹp thì đẹp, nhưng lạnh ngắt, trống huơ trống hoác, chẳng có ai chờ. Nghĩ tới đó, hắn ngẩng lên nhìn Hứa Nặc. Cô gái rõ ràng lớn hơn hắn, cứ như bà chị bất đắc dĩ, đối xử tốt tới mức lạ lùng. Người như vậy chắc hẳn có một mái nhà ấm lắm.

“Không muốn về thì đừng về.”

Mắt hắn sáng rực lên.

“Thu dọn đi, đêm nay theo tôi ngủ dưới gầm cầu.”

Cố Lộng Huyền: “...”

Hứa Nặc nghiêm túc giải thích: “Hồi nãy tôi đi ngang có thấy cái cầu cũng ngon nghẻ lắm. Vòm cao, thoáng khí. Nhược điểm là lạnh, chắc nằm được năm phút thì rét teo dái.”

Cố Lộng Huyền: “... Chị không về nhà hả?”

Hứa Nặc trợn mắt: “Chẳng lẽ cậu không nhìn ra tôi dân lang thang hả?”

“Nhưng mà...”

Nghe có biến, Cố Lộng Huyền khẽ thở ra.

Chỉ thấy Hứa Nặc lại cởi mặt nạ, lộ ra cái mặt quấn tất đen kịt, miệng còn cắt ra một cái lỗ thở.

“Thỉnh thoảng cũng đi cướp dạo, kiếm thêm đồng ra đồng vô.”

Cố Lộng Huyền: “...”

Rõ ràng là đang dắt hắn ra làm con mồi nhử.

Hệ thống: 【Chuẩn, cô ấy chọc cậu đấy.】

Cuối cùng thì Cố Lộng Huyền vẫn lủi thủi về nhà.

Đứng trước cửa chung cư, nhìn hắn trông khá hơn một tẹo, Hứa Nặc phán:

“Đừng sợ. Cùng lắm thì mẹ nó nghỉ chơi showbiz, có mạng để về nhà còn quan trọng hơn. Rồi có ngày cậu giàu, cậu tự lập công ty giải trí, tuyển vai, đầu tư phim, tự cast bản thân làm nam chính, lúc đó tha hồ đạp chết bọn khốn đã bắt nạt cậu.”

Nếu đổi người khác chắc họ sẽ cố an ủi, khuyên hắn theo đuổi giấc mơ, thậm chí còn tính toán thời cơ xuất hiện để cày điểm “chữa lành”. Nhưng Hứa Nặc thì khác. Đầu óc cô chỉ toàn: “Mộng mơ cái con khỉ, còn thở đã là thắng rồi. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo.”

Nhìn Cố Lộng Huyền, cô lại nhớ tới em trai mình. Tay không nhịn được vò đầu hắn:

“Sống sót không cần dũng khí, chỉ cần tiền thôi.”

Mấy cái rối ren bế tắc của hắn, dưới một nụ cười nhếch mép của cô, phút chốc tan thành mây khói.

Cố Lộng Huyền mím môi, nhoẻn miệng cười ngượng:

“Ừ, tôi biết rồi.”

Trong lòng hắn vẫn muốn bướng bỉnh đeo đuổi mộng tưởng, nhưng nghe cô nói xong, cái gánh nặng cũng nhẹ hẳn.

Tính hắn vốn lì lợm, chứ không thì hồi xưa cha mẹ vừa buông lời là đã không dứt áo bỏ nhà đi ngay. Có điều vừa mới le lói chút thành tựu, thì đời đã ném cả hoa lẫn bùn vào mặt, giông tố ụp xuống, làm hắn gồng không nổi.

“Còn nữa...”

Hứa Nặc bước tới, ghé sát tai hắn, thì thầm một câu gì đó.

Cố Lộng Toàn nghe xong, nhìn cái mặt heo háo hức trước mặt, chần chừ rồi gật đầu:

“Ừ, tôi biết rồi.”

“Được rồi, ngủ ngon.”

Cô vỗ vai hắn, đóng cửa giùm, rồi quay lưng bỏ đi.

【Đi thôi hệ thống, đi kiếm cái gầm cầu nào ngon nghẻ dựng lều.】

...

Tắm rửa xong, lau tóc, Cố Lộng Huyền mới nhớ ra hình như mình chẳng biết gì về cô gái này. Ấy vậy mà cô lại hiểu mình rành rọt như sách. Trong thoáng chốc, hắn suýt nghi ngờ Hứa Nặc do cha mẹ phái tới.

Ánh mắt hắn vô tình lia qua gói khăn giấy còn đặt trên bàn. Đưa tay nhặt lên, đọc thấy dòng chữ in mờ bên hông:

“Hồ Đại Du Bài - Khăn giấy lau đít.”

Ngày sản xuất: 02/02/2024.

Cố Lộng Huyền : “...”

Thôi kệ, quan trọng gì.

Trong khi đó, Hứa Nặc ngồi trên thành cầu gió thổi phần phật, cái rụp một cái đã dịch chuyển về lại phòng ngủ.

Quần áo biến thành đồ ngủ, mặt nạ với tất chân biến mất.

Ngồi xếp bằng trên giường, cô hí hửng hỏi:

【Ê hệ thống, tôi làm sao rồi?】

Hệ thống tỉnh bơ:

【Ổn phết, biết quan tâm con người.】

Hứa Nặc phổng mũi:

【Tưởng mi bảo tôi sẽ tìm cách gỡ hết rắc rối cho hắn, ai ngờ tôi chỉ kéo hắn đi ăn tôm hùm đất. Tiền còn bắt hắn trả.】

Cô rung đùi, thản nhiên:

【Tôi giúp một đoạn thôi, chứ đâu có ở cạnh hắn cả đời được.】

【À đúng rồi, lần sau nhớ nhắc tôi dắt hắn đi ăn lẩu cay. Rẻ, hai người ăn cùng lắm bốn chục tệ, quá lên thì phá kế hoạch chi tiêu mất.】

Hệ thống trợn mắt:

【Trời đất, với cái tính keo kiệt này, cô ở đâu thì hệ thống ở đó chỉ muốn off.】

Một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau.

“Chào buổi sáng.”

Lại hóa thân thành giúp việc lọ mọ, Hứa Nặc đứng trước mặt quản gia nghiêm túc.

Ông quản gia nghiêm giọng:

“Thiếu gia hôm nay tới công ty. Cô đi theo bưng trà rót nước, hôm qua dạy gì còn nhớ không?”

Hứa Nặc gật đầu cái rụp.

Quản gia nhìn đầy nghi ngờ, nhưng không nói thêm.

Cố Lộng Huyền ra ngoài, vẫn ăn mặc nhàn nhã, nhìn chẳng giống đi làm, y như đi cà phê sáng.

“Cô nhất định phải mặc cái bộ đồ chướng mắt đó hả?”

Thiếu gia cau mày nhìn bộ đồ cosplay bọ hung của Hứa Nặc.

Cô bật chế độ auto-reply:

“Xin lỗi, là lỗi của tôi, tha cho tôi đi... xin lỗi... cảm ơn, xin lỗi...”

Trơn tru như đọc rap.

Nghĩ tới hôm qua còn là thằng nhóc gà mờ được mình dạy lột tôm, nay đã quay ra chê quần áo mình, Hứa Nặc chỉ biết cảm thán:

【Ôi dào, đúng là lòng người đổi thay nhanh hơn lật bánh tráng.】

Đàn ông muôn đời chẳng bỏ được cái tật soi mói phụ nữ.

Cô kéo cái râu bọ hung lủng lẳng trên mũ.

Thiệt buồn lòng mà.