Chương 10

Cố Lộng Toàn nghĩ bụng: Còn bày đặt nói không quen, bảng khẩu hiệu cầm sẵn đấy kìa, chuẩn bị kỹ thế cơ mà.

Hắn vốn định kệ, coi như không thấy, nhưng mắt thì cứ như dính keo, lâu lâu lại liếc qua bên đó.

Khi ánh mắt chạm nhau, Hứa Nặc làm bộ như chẳng quen biết, thế mà khoé môi lại cong lên cười.

【Ối giời, càng nhìn Hứa Du.】

Năm đó hai chị em cãi nhau, Hứa Du cũng y hệt vậy, giận thì im re, nhưng lại lén dùng mắt nhìn trộm, như kiểu trông mong người khác dỗ mình.

Nghĩ đến em trai, ánh mắt Hứa Nặc mềm hẳn đi.

...

Lên xe, fan thì không thấy gì bên trong, còn người quản lý ban nãy hiền lành giờ lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.

“Đêm nay có tiệc, cậu thích hay không cũng phải đi. Phó đạo diễn Khương muốn chơi với cậu một ván, hiểu không? Cậu tưởng cậu là ai, đóng phim hỏng bét còn không chịu đi nịnh nọt ai, cậu đừng mơ sống được trong cái giới này.”

Mấy nghệ sĩ khác dưới tay ông ta trước đây từng hâm mộ Cố Lộng Huyền, ai dè thằng nhóc này bướng như trâu, nhìn ngoan hiền vậy mà cứng đầu, không biết điều.

Cố Lộng Huyền cúi đầu, giọng thấp: “Tôi không đi.”

Xe chạy được nửa đường thì phanh két.

Một phát, hắn bị quăng ra vệ đường. Quản lý gầm lên: “Không đi thì cút! Cút khỏi xe tôi!” Rồi đóng cửa rầm một tiếng.

Mặt Cố Lộng Huyền vốn đã sưng, giờ lại hằn thêm dấu tay.

Quản lý vung bàn tay như cái quạt mo, tát một phát trời giáng. Tai hắn ù đi, cả người choáng váng.

Trời cuối thu lạnh ngắt, gió thổi hiu hắt. Cố Lộng Huyền ngồi thụp bên vệ đường, ngửa mặt nhìn trời, đầu óc mịt mù.

Phản kháng thì bị đấm, bị đuổi, bị đá khỏi xe. Tiếp theo chắc chắn còn bị cắt hợp đồng, vùi dập không cho ngóc đầu.

Có lẽ đúng như cha mẹ hắn mong muốn, con trai nếm đủ cay đắng rồi bò về nhà, ngoan ngoãn chấp nhận số phận.

Nhưng hắn không cam lòng...

“Ê, ở đây cấm làm chuyện bậy bạ đấy, không được ngồi xổm như chuẩn bị ỉa đâu.”

Sau lưng truyền tới giọng quen quen.

Hắn xoay đầu lại, thấy ngay cái mặt heo.

“Lại đến nhìn tôi mất mặt hả?”

Hứa Nặc cũng ngồi thụp xuống cạnh hắn: “Cậu không định cover lời quản lý thành nhạc rap freestyle, tôi cười cái nỗi gì.”

Cố Lộng Huyền: “...”

“Giờ tôi phải làm gì đây?” Hắn khàn giọng hỏi, như quên mất ngày hôm qua.

Đôi mắt hắn đờ đẫn, xám xịt, chẳng có nổi một tia sáng.

Hứa Nặc nhìn hắn một lúc, rồi lắc đầu.

“Không biết.”

“Châm ngôn sống của tôi là: Giàu thì tôi da^ʍ, nghèo thì tôi vẫn da^ʍ, uy vũ tôi cũng da^ʍ.”

“Nếu đời nó tạt nước đ*́i vô mặt tôi, thì tôi phải rặn cho ra cái rắm rồi nhảy lên cắn lại cho nó biết tay.”

Cố Lộng Huyền ngước mắt, méo miệng khó nhọc nhả ra một câu: “... Cảm ơn.”

Lâu lắm rồi hắn mới nghe được một tràng triết lý vô bổ nhưng bốc mùi sống động như thế.

Hắn đứng phắt dậy, mặt mày hết ỉa xìu.

“Đi, tôi bao cô ăn một bữa.”

“Tôi muốn ăn tôm hùm đất.”

“... Đúng là không biết ngại.”

Hứa Nặc lườm hắn: “Ủa alo? Cậu là minh tinh chứ tôi có phải đâu, mời tôi ăn tôm hùm đất mà cũng tiếc. Nghèo như vậy sao?”

Nghe tới chữ “minh tinh”, Cố Lộng Huyền mím môi cười. Hắn đẹp trai sẵn rồi, giờ cười lên càng lóa mắt, so với con heo mặt bàn bên kia đúng là trời với vực.

“Bao, cô cứ gọi tùy thích đi.”

Hứa Nặc hí hửng gật đầu.

“Này, tôi nhìn mặt cậu một chút, có bầm không, đưa đây nào.”

Cố Lộng Huyền liền nghiêng đầu né, Hứa Nặc thì nhất quyết nhào vô nắn.

“Đừng có...”

Thế là hai người quay sang vật lộn nhau, Hứa Nặc chuyển sang cù lét, mà Cố Lộng Huyền từ nhỏ đã sợ nhất cái trò này, quằn quại phản kháng loạn xạ, khuỷu tay sơ ý hất phát trúng ngay mặt nạ cô đang đeo.

Mặt nạ văng cái vèo thành đường cong nghệ thuật rồi rơi đánh “cốp” xuống đất.

Cố Lộng Huyền theo bản năng thốt: “Ôi, xin...”

Nhưng chữ cuối còn chưa ra hết, hắn đã sững lại, vì khuôn mặt thật trước mắt làm hắn đứng hình toàn tập.