Ánh mặt trời thật ấm áp, tựa như đưa cô trở về quãng thời gian chưa biến thành nữ phụ độc ác.
Hứa Nặc chật vật quỳ gối giữa đại sảnh biệt thự, khóe môi khẽ cong, cười nhạt.
[Hừ! Nụ cười tưởng như điềm nhiên thong dong, nhưng thật ra chẳng khác nào lợn chết không sợ nước sôi. Các nam chính đều đã đến đủ cả rồi, mau chỉnh đốn lại nét mặt đi, chuẩn bị bước vào con đường tìm chết thôi nào!]
Thanh âm hệ thống bất ngờ vang lên trong đầu, đúng lúc Hứa Nặc còn đang mải mê suy nghĩ xem con người rốt cuộc có thể ăn bằng c̠úc̠ Ꮒσα hay không. Cô giật bắn người, run lên từng chặp.
“Xin lỗi, đều là tôi sai! Tha cho tôi đi… van xin các người… tôi biết sai rồi, xin đừng gϊếŧ tôi…”
Ngay lúc Tiêu Tịnh Trần vừa bước vào, đập vào mắt chính là dáng vẻ cả người run rẩy, sợ hãi đến đáng thương của cô. Trong đôi mắt lạnh lùng, ánh lên vẻ chán ghét như thể giày da bị văng dính một vệt nướ© ŧıểυ.
“Câm miệng! Lúc cô đẩy Sở Sở từ trên lầu xuống thì có thấy do dự chút nào không? Giờ còn giả bộ vô tội gì nữa!”
Ban đầu, bởi vì cô là em gái cùng cha khác mẹ của Sở Sở, hắn còn định đối xử tốt một chút. Nào ngờ cô gái này quá vô sỉ, tham lam không đáy, quyến rũ hắn không thành liền quay ra làm hại Sở Sở.
[Tôi giả bộ vô tội thì sao nào? Đời sống của tôi không đủ kịch tính, chưa được kéo lên cao trào, chẳng lẽ tôi còn không được phép diễn?]
Tiêu Tịnh Trần: “?”
Gương mặt vốn đầy chán ghét thoáng chốc xuất hiện một khoảng trống ngẩn ngơ.
Ai? Ai đang nói?
Nhưng xung quanh ai nấy đều bình thản, chỉ có hắn lạc lõng như kẻ mất phương hướng.
“Tôi không nên đẩy cô ấy, tôi sai rồi. Các người đừng đối xử với tôi như vậy, cầu xin các người, tôi biết sai rồi mà… hu hu hu…”
Tiếng khóc của Hứa Nặc kéo hắn về thực tại, Tiêu tổng cười lạnh:
“Cô mà cũng xứng nhắc đến cô ấy?”
Trong đầu hắn lại vang lên giọng điệu chua cay:
[Đừng có cười nữa người anh em, anh biết không, cái mũi của anh lúc cười y hệt "của quý" đấy!]
[Lần nào tôi cũng phải nín cười đến mức nội thương, chẳng trách nữ chủ không cho anh cười trước mặt người khác. Anh đúng là không có chút nhận thức nào ha ha ha ha ha!]
[Thôi được rồi, cái mũi anh đã thế rồi, nhường anh một chút vậy. Mau rót cho tôi chén thuốc độc, tôi uống xong còn kịp đầu thai vào suất sinh duy nhất ở Giang Tô - Thượng Hải.]
Tiêu Tịnh Trần: “…”
Thanh âm ấy lại vang vọng trong đầu hắn, rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Nếu hắn còn dám viện cớ là ảo giác thì chắc phải tới khoa thần kinh khám lại rồi.
Không đúng, hắn là tổng tài bá đạo cơ mà, còn có người bạn là bác sĩ riêng, nào cần phải xếp số đăng ký.
“Mắng cô ta thì có ích gì.”
Nam hai Cố Lộng Huyền đứng bên cạnh, gương mặt ôn hòa nhã nhặn khẽ nở một nụ cười, nhưng không chạm tới đáy mắt.
“Chẳng phải cô rất thích quyến rũ người khác sao? Cởi một món, cho cô một vạn. Coi như tôi đốt chút tiền giấy cho cô trước, thế nào?”Trong đại sảnh, ngoài mấy người bọn họ còn có kẻ lén lút núp ở góc tường xem kịch.
Chiêu làm nhục này của Cố Lộng Huyền quả thật cay độc vô cùng.
Hứa Nặc vốn nhát gan, nhưng do mang thân phận con riêng, ngoài mặt luôn giữ lòng tự trọng cực cao. Bị ép làm trò trước mặt bao người thế này, với cô chẳng khác nào sống không bằng chết.
Quỳ gối một lúc lâu, Hứa Nặc quả nhiên run rẩy dữ dội hơn. Cô không dám tin, ngẩng đầu nhìn nam hai, rồi lại lập tức cúi gằm khi chạm phải ánh mắt đối phương. Đôi môi bị cắn chặt, bàn tay run run ném xuống… hai chiếc vớ.
[Còn có vụ làm ăn ngon thế này à? Mau đưa chị đây thêm hai vạn nữa!]
[Tôi sẽ không bao giờ chê anh nói chuyện độc miệng nữa, vì anh vốn là kẻ vừa hèn vừa đê tiện bậc nhất rồi!]
[Cậu em trai thất lạc mà anh vẫn luôn tiềm kiếm đang ở nhà tôi đấy. Nếu không trả tiền, tôi lập tức cắt búi trĩ của anh gửi cho nó luôn bây giờ.]
Nam hai: “…”
Thanh âm vang vọng rõ ràng trong đầu, khiến tất cả mọi người xung quanh đều lộ vẻ khó tin.
[Sao còn đứng đực mặt ra đấy? Chẳng phải kế tiếp nam ba sẽ nhảy ra rồi thuận tiện sỉ nhục tôi một trận, sau đó tiêm thuốc tiễn tôi lên chầu trời sao?]
Quả nhiên, nam ba phản ứng đầu tiên là: Cái gì! Tôi chẳng lẽ chỉ là nam ba thôi sao?
Ở đây ai nấy đều là thiên kiêu chi tử. Chỉ trong chớp mắt, sự kinh ngạc bị kìm lại, tất cả gương mặt đều trở về bình thản như chưa có chuyện gì.
Nam chính số một thì lặng lẽ nhớ lại việc năm xưa Hứa Sở Sở từng dặn hắn không được cười với người khác.
Nam hai thì vẫn bị kẹt trong câu nói: “Em trai anh đang ở nhà tôi”, không tài nào thoát ra được.
Trong chốc lát, tất cả mọi người đều như bị trói chặt bởi một thứ vô hình.
[Sao còn đứng đơ ra thế? Qυầи ɭóŧ kẹp mông à?]
Hứa Nặc khẽ ngước đôi mắt ngập ngừng, nghi hoặc nhìn về phía nam số ba, vốn dĩ lúc này nên là người ra tay đưa cô lên đường.
Nam ba: “…”
Để chứng minh bản thân mặc đồ lót thủ công cao cấp không hề khó chịu, hắn bước lên hai bước, ra lệnh một cách ngắn gọn:
“Bắt đầu đi.”
Dù nghe được tiếng lòng kỳ lạ của cô gái này thì đã sao? Tội lỗi cô ta gây ra cho Sở Sở chẳng lẽ có thể xóa đi?
Đám người hầu sớm đã chuẩn bị sẵn, trong tay cầm ống chích, bước lên phía trước.
Hứa Nặc âm thầm thở phào, nhưng trên mặt vẫn giả vờ đầy vẻ hoảng loạn, né tránh ra sau như thể vậy là có thể thoát được cái chết.
[Tôi nghĩ kỹ rồi, kiếp sau sau khi trưởng thành, việc đầu tiên chính là dùng vốn tiếng Anh cấp 6 của tôi để tiếp cận mấy anh Tây cao to đẹp trai.]
[Hello hua gu niang.]
Mọi người: “…”
Cô quyến rũ chúng tôi còn chưa đủ sao?
Kim tiêm sắp chạm đến da thịt cô, bỗng Cố Lộng Huyền, người từ đầu vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng:
“Đợi đã.”
Ánh mắt những người khác đồng loạt dồn về phía hắn, ánh lên vài phần khó đoán.
Vốn tưởng chỉ mình mình nghe thấy tiếng lòng kỳ dị ấy, nào ngờ Cố Lộng Huyền cũng nghe được. Nhưng “em trai bị thất lạc nhiều năm” của hắn sao có thể thật sự ở trong tay cô ta?
Trong lòng Hứa Nặc thì rối rắm chẳng khác nào cái vốn tiếng Anh cấp 6 dở tệ kia.
Cố Lộng Huyền vẫn giữ nụ cười ôn hòa: “Nếu đã muốn đi tìm chết, vừa vặn trùng hợp với suất sinh duy nhất ở Giang Tô - Thượng Hải, Vậy thì gắng đợi thêm lát nữa, kẻo lỡ giờ xuống địa phủ báo danh."
Những người khác nghe vậy, sắc mặt biến đổi, nửa như nghi ngờ, nửa như ngẫm nghĩ.
Giống như lời nói kia cũng có chút đạo lý chó má vậy.
Hứa Nặc: “?”
[Đừng có dọa người như vậy chứ, cứ như anh nghe thấy tiếng lòng tôi thật ấy!]
Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.
Quả nhiên… là tiếng lòng.
“Đừng giở trò lừa bịp nữa, không ai cứu nổi cô đâu.”
Nam một Tiêu Tịnh Trần bước đến, giọng nói lạnh lùng vang lên.
Mấy người khác liếc nhìn nhau.
[Ơ kìa, sao không cười lạnh như thường lệ vậy, người anh em?]
Hứa Nặc sợ hãi co rúm lại, cả thân run rẩy trượt ra sau, đôi mắt đỏ ngầu ướt nhòe đầy van xin.
Tiêu Tịnh Trần không có lấy nửa phần thương hại, giơ tay ra hiệu cho người bên cạnh lập tức hành động.
Cố Lộng Huyền chẳng hiểu sao vẫn cố kéo dài thời gian. Nhưng với Tiêu Tịnh Trần, ngoài Sở Sở ra, hắn không xem bất kỳ ai là mối đe dọa.
[Đáng thương thay, tuy anh là nam chính số một, nhưng người đứng đầu trong lòng Hứa Sở Sở vốn không phải anh.]
[Thường ngày cô ta tưởng tượng ra cảnh triền miên, xuân sắc cũng chọn người khác trước, còn anh chỉ là cái nền, một cọng lông chân chẳng ai thèm để ý.]
Tiêu Tịnh Trần: “!”
Những người khác: “…”
Tuy rằng lời kia nghe vừa sai vừa ác, nhưng… quá sức độc miệng.
“Đợi đã.”
Hôm nay, câu “đỡ đã” một lần nữa được thốt lên từ miệng Tiêu Tịnh Trần.
Người cầm kim tiêm lập tức thu tay lại.
Thực ra, làm cái việc này cũng phiền phức, rốt cuộc là gϊếŧ hay không gϊếŧ đây?
Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía Hứa Nặc.
Trong lòng Sở Sở, người thật sự đứng đầu rốt cuộc là ai?
Hứa Nặc liếc nhìn cây kim bị rút lại, rồi lại nhìn những gương mặt quỷ dị đang chăm chăm không buông tha.
[Mấy người bị qυầи ɭóŧ kẹp mông cả lũ rồi à?]
[Nhìn tôi có ích gì, tôi có móc ra khỏi mông cho mấy người được đâu?]
Mọi người: “…”
Thôi, gϊếŧ đi cho rồi.
Đúng lúc bầu không khí căng như dây đàn, trợ lý của Tiêu Tịnh Trần mang theo vẻ mặt thấp thỏm vội vàng bước vào:
“Tiêu tổng, Phong Hoán Triều tới.”