Thời Hạ không muốn tiếp xúc nhiều với cô nhưng cũng không đuổi đi. Hai người cứ thế song song đi xuống lầu.
“Cậu đi đi, tôi qua tủ đồ cũ tìm xem.”
Thời Hạ tình cờ nghe nói tủ của lớp học rất nhiều, một lớp dùng không hết sẽ thừa ra hai cái để chứa đồ linh tinh. Trong đó cũng có những sợi dây nhảy không ai nhận mà Tô Dương “nhặt” được ở sân thể dục.
Nhưng dạo gần đây hình như không nhặt được nhiều. Mà có nhặt được chắc cũng bị người khác lấy đi rồi.
“Để tôi đi là được, cậu cứ đi trước đi.”
Đôi mắt hoa đào quyến rũ của Thời Hạ nhìn Giang Hà. Dù đáy mắt vẫn tràn ngập vẻ lạnh lùng khó nói nhưng đối với Giang Hà vẫn đủ làm người ta xao xuyến.
“Vậy... cậu tìm được rồi thì đến nhanh nhé!”
Giang Hà giả vờ xuống lầu rồi lẻn ra sau một cây cột lén lút ló đầu ra nhìn.
Cô ôm lấy trái tim đang đập thình thịch của mình. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân chạy vυ"t lên tận óc.
Cơ thể cô đột nhiên run lên dữ dội.
“Sao cậu còn chưa đi?”
Giọng Thời Hạ âm u như ma quỷ. Giang Hà vừa thầm than cô bạn này thật biết dọa người vừa vắt óc suy nghĩ.
Nhưng dường như không tìm được lý do gì để mặt dày bám theo nữa nên cô đành lúng túng rời đi.
Thời Hạ đi vòng quanh lớp học trống không tìm kiếm khắp nơi.
Chẳng có gì cả. Tủ đồ cũ chất đầy những thứ linh tinh lộn xộn.
Trừ dây nhảy.
Cơn giận trong mắt Thời Hạ cuộn lên như sóng dữ chực chờ trào ra khỏi hốc mắt.
Tức muốn chửi thề.
Thời Hạ bất lực nhắm mắt lại. Hàng mi đen dài đổ một bóng râm nặng trĩu trên mí mắt. Cô suy nghĩ một lát rồi quyết định xuống sân tập.
Kết quả vừa đến nơi đã chạm mặt thầy thể dục.
Nhìn thấy hai tay trống không của Thời Hạ, Giang Hà đang đứng trong hàng lộ rõ vẻ lo lắng.
“Đến muộn rồi còn không biết mình phải làm gì à?”
“Không biết.”
Thời Hạ đáp vẻ thản nhiên. Màu son trên môi cô vẫn chưa lau đi đỏ rực như máu. Một luồng khí lạnh lẽo từ từ tụ lại quanh khóe miệng đang hơi nhếch lên của cô.
Ai nhìn vào cũng biết đây là đang khıêυ khí©h.
Cả lớp bất giác hít một hơi lạnh. Giang Hà cũng sa sầm mặt mày.
Ông thầy thể dục này nổi tiếng “tính tình không tốt” thường xuyên đánh chửi học sinh. Chỉ vì có người nhà chống lưng nên ông ta mới như một miếng cao dán chó bám dai ở trường làm ô danh nghề giáo!
Theo dòng thời gian ở kiếp trước thì phải vài tháng nữa ông ta mới bị đuổi việc.
“Về đúng vị trí của mình mau!”
Tiếng gầm của thầy thể dục dường như có thể chọc thủng màng nhĩ người khác. Thời Hạ chỉ cảm thấy bên tai ong lên một tiếng ồn ào khiến người ta bực bội.
Cô bị ù tai.
Vẻ mặt Thời Hạ vẫn bình tĩnh không chút sợ hãi hay căng thẳng. Ngược lại cô còn tự nhiên giang tay ra hỏi: “Xin hỏi tôi nên đứng ở đâu ạ?”
“Tôi là học sinh mới.”
“Cút! Cút ra đứng một bên cho tôi!”
Thầy thể dục đột nhiên nói nhanh và gấp gáp hơn. Lão cũng ngày càng tiến sát lại gần cô như thể giây tiếp theo sẽ túm cả người cô lên để đánh!
Giang Hà lặng lẽ quan sát, hai tay đột nhiên nắm chặt lấy vạt áo, người hơi run lên. Trong lòng cô dâng lên một nỗi lo lắng khó hiểu vì cô biết chuyện gì sắp xảy ra.
Nhưng phản ứng bản năng của cơ thể đã khiến cô bước ra chắn trước mặt Thời Hạ, đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn không thể che giấu.
Biểu cảm độc ác như vậy xuất hiện trên một khuôn mặt non nớt trông thật không hài hòa.
Khuôn mặt của thầy thể dục cũng trở nên hung tợn méo mó như một con sói điên.
Lão từ từ giơ tay lên, theo sau là tiếng hét thất thanh của các bạn học khác!
Đồng tử Thời Hạ co rút lại. Cô không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn Giang Hà như đang chất vấn trong câm lặng.
Tại sao? Tại sao cậu lúc nào cũng thích lo chuyện bao đồng!
Cô theo bản năng muốn lao lên chắn nhưng đã không kịp nữa.
Giang Hà chỉ cảm thấy một bên má đau nhói. Một lực cực mạnh đánh cô quay mặt đi, ý thức mơ hồ ngã ngồi trên bãi cỏ cứng của sân thể dục.
Má phải vừa rát vừa đau đã sưng vù lên. Máu tươi rỉ ra từ khóe miệng chảy mãi không ngừng dần dần lấp đầy khoang miệng len cả vào kẽ răng toàn mùi tanh nhàn nhạt.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Thời Hạ đã lao lên nhẹ nhàng bế bổng Giang Hà đang mềm oặt chạy về phía phòng y tế của trường, mặc kệ mọi tiếng động phía sau.
Vòng tay của Thời Hạ ấm áp và mạnh mẽ khiến Giang Hà cảm nhận được sự bình yên đã lâu. Cô dần dần tỉnh táo lại.
Cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ là không chịu được khi thấy Thời Hạ bị ấm ức nên mới hấp tấp đứng ra vốn chỉ định phản bác vài câu.
Ai ngờ ông thầy điên đó lại mất kiên nhẫn như vậy. Cô còn chưa kịp mở miệng đã ăn ngay một cái tát!
Xoa xoa bên má phải đang nóng ran, dù cơn đau đã vơi bớt, tâm trạng Giang Hà lại vui lên nhiều.
Lần này thì lão ta tiêu thật rồi.
Một cái tát đổi lấy việc tên cầm thú này bị nhà trường sa thải. Đáng giá.
“Sao lại lo chuyện bao đồng nữa rồi? Để mình ra nông nỗi này.”
Giọng Thời Hạ có chút trách móc nhưng ánh mắt nhìn cô lại thêm vài phần xót xa. Không biết có phải Giang Hà đa tình hay không, nhưng cô có cảm giác giây tiếp theo Thời Hạ sẽ đau lòng đến phát khóc.
“Coi như tớ bị dở hơi đi.”
Giang Hà trả lời nhẹ bẫng. Vì khóe miệng bị rách nên vừa nói xong một câu cô đã đau đến nhăn mặt.
Ra mặt làm anh hùng cũng phải trả giá mà!