Chương 8

Sàn nhà lạnh lẽo vương vãi mảnh sành và vỏ chai bia. Tấm thảm dính đầy thứ chất lỏng màu vàng sền sệt trông thật kinh tởm. Giữa mớ hỗn độn đó một người phụ nữ tóc tai rũ rượi đang khóc nấc khe khẽ.

Thời Hạ đã quá quen với cảnh tượng này. Cô nhón chân khéo léo lách qua những mảnh vỡ rồi nhanh chóng đi vào phòng mình.

Căn phòng rất lớn được trang hoàng tinh xảo nhưng Thời Hạ chẳng hề lưu luyến. Cô thu dọn vài món đồ quý giá rồi đóng sầm cửa lại không một lần ngoảnh đầu.

Lúc đi ngang qua người phụ nữ kia cô vẫn không đành lòng. Thời Hạ lấy trong phòng ngủ ra một chiếc chăn dày rồi ném lên người bà ta đang ăn mặc xộc xệch.

“Uống, uống, uống! Suốt ngày chỉ biết uống! Uống chết đi cho rồi!”

Ánh đèn phòng khách tù mù nên người phụ nữ không nhận ra đôi mắt hoe đỏ của Thời Hạ chỉ lẩm bẩm.

“Mày định lên trường ở à?”

“Chứ sao nữa?” Thời Hạ cười khẩy, chẳng muốn nói thêm lời nào. Cô vội vã bước ra khỏi phòng khách như thể đang chạy trốn ôn dịch.

Một tiếng “Rầm” vang lên cửa chính bị đóng sầm lại.

“Chứ ở lại cái nhà này tôi phát điên mất!”

Tiếng đóng cửa đã át đi lời vặn hỏi của Thời Hạ.

Người phụ nữ thẫn thờ một lúc lâu rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt. Bà ta từ từ đứng dậy, nước mắt bắt đầu lăn dài từ đôi mắt hoa đào quyến rũ y hệt Thời Hạ. Trông bà ta vô cùng thảm hại với mái tóc bết dính vào khuôn mặt.

Thời Hạ nhìn tấm ván giường đen nhánh trên đầu mình – người nằm giường trên chính là Giang Hà.

Đây là đêm đầu tiên của cô trong ký túc xá sau khi chuyển đến trường Hợp Hi.

Thời Hạ kéo lại chiếc chăn trên người mình. Chăn rất mềm, tuy màu sắc đã cũ nhưng ruột bông bên trong rất dày và chắc, đắp lên vô cùng ấm áp. Thậm chí còn thoang thoảng mùi nước giặt hương hoa nhài.

Không cần nói cũng biết là của “người tốt” giường trên đưa cho.

Giờ này các bạn cùng phòng khác đều đã ngủ say. Trong phòng ngoài tiếng thở đều đều ra chỉ còn lại tiếng xoay người không ngớt của vị giường trên khiến ván giường kêu lên khe khẽ.

Cậu ấy cũng không ngủ được sao?

Giang Hà đúng là không tài nào ngủ nổi nhưng lý do thì chẳng có gì phức tạp.

Giường ký túc xá của trường! Cứng! Quá!

Dù đã lót nệm vẫn cấn lưng đến khó chịu. Thêm vào đó nghĩ đến việc sau khi sống lại phải trải qua chuỗi ngày bi thảm dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó của thời học sinh là Giang Hà lại không nhịn được mà bứt rứt.

Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại rón rén ghé đầu vào mép lan can giường.

Một nguồn sáng không rõ từ đâu xuyên qua cửa sổ ban công rọi vào làm cả căn phòng bừng lên trong giây lát.

Cô đột ngột chạm phải đôi mắt của Thời Hạ, lấp lánh và sâu thẳm như sao trời trong đêm.

Giang Hà giật mình đến nghẹt thở suýt nữa ngã ngửa ra sau. Mặt cô đỏ bừng lên vừa vì ngại vừa vì xấu hổ khi bị bắt quả tang đang nhìn trộm.

Một bầu không khí khó tả bao trùm căn phòng. Hơi thở của Giang Hà càng lúc càng dồn dập. Cô vùi sâu đầu vào trong chăn, hai má nóng ran.

Cả đêm không ngủ.

Có lẽ vì được cô giúp đỡ nên hôm nay Thời Hạ nói nhiều hơn hẳn (đương nhiên là chỉ so với trước đây).

Cảm giác này thật kỳ diệu. Từ lúc sống lại Giang Hà luôn thích nhìn trộm khuôn mặt của Thời Hạ. Ngắm nhìn một Thời Hạ vẫn còn non nớt trong mắt cô lại ánh lên sự trìu mến của bậc cha mẹ.

Hơi biếи ŧɦái thật.

Thôi thì cứ coi như mình đang nuôi lại bản thân và Thời Hạ của kiếp trước vậy.

“Này.”

Thời Hạ rút một tờ khăn giấy dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy rồi thong thả lau mồ hôi trên trán. Cô uể oải đáp lại câu chuyện không đầu không cuối của Giang Hà.

Vẻ mặt vẫn tỏ ra rất miễn cưỡng.

“Trước đây tôi học ở trường cấp ba Dĩnh Xuyên là trường ngoại tỉnh.”

Thời Hạ trả lời vẫn kiệm lời như vàng.

“Ngoại tỉnh á? Sao lại chuyển đến cái thành phố nhỏ này của bọn mình làm gì thế? Tớ không hiểu!”

Giang Hà ngửa đầu vẻ mặt ngây thơ. Cô cố làm ra vẻ ngạc nhiên hết mức, dù đã biết sẵn câu trả lời vẫn phải giả vờ tò mò ngóng cổ chờ nghe.

“Lý do cá nhân.”

Thời Hạ rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này nên chỉ đáp hờ hững.

Thôi được rồi, nói cũng như không.

Giang Hà không phải người thích hỏi đến cùng. Thấy Thời Hạ không muốn trả lời cô cũng không mặt dày hỏi thêm một câu hỏi mà mình đã biết đáp án.

“Vào lớp thôi.”

Giang Hà nói, giọng cô mềm mại như gió xuân ấm áp.

Thời Hạ hơi sững người. Nụ cười của Giang Hà cứ thế chiếu thẳng vào con ngươi cô.

Giống như một đóa hoa sơn trà dịu dàng thuần khiết và tốt đẹp không nhìn ra chút tâm cơ nào.

Giang Hà thấy vẻ lạnh lùng trong mắt Thời Hạ dần tan đi thì quay đầu nở một nụ cười đắc ý.

Cái thần thái này sau khi sống lại cô đã lén tập trước gương ký túc xá không dưới mười lần. Bảo đảm sẽ câu chắc con cá lớn Thời Hạ này!

Tiếng chuông tan học vang lên. Tiết tiếp theo là thể dục, cả lớp đều đứng dậy cầm dây nhảy của mình rồi nhanh chóng xuống lầu.

“Tôi không có dây nhảy, làm sao bây giờ?”

Thời Hạ tìm đến Tô Dương hỏi. Sự cao ngạo dường như đã ăn vào xương tủy cô. Rõ ràng là đi nhờ vả mà vẫn trưng ra bộ mặt lạnh như tiền khiến người không biết còn tưởng ai nợ cô cả triệu bạc.

Trong mắt Tô Dương loại người này cực kỳ đáng ăn đòn.

Tô Dương liếc xéo một cái rồi đáp lại vô tình: “Tự nghĩ cách đi.”

“Cậu tốt nhất nên cầu cho tiết này không phải nhảy dây.”

“Mà tính thầy ấy không tốt đâu cậu cẩn thận đấy!”

Tô Dương nhắc nhở nhưng giọng điệu lại đầy mỉa mai, rõ ràng là đang chế nhạo Thời Hạ.

Thời Hạ đang định đáp lại thì Tô Dương đã xách dây nhảy của mình lên rồi ba bước thành hai chạy nhanh xuống lầu.

Giang Hà nhìn theo Tô Dương, môi mím chặt, trong mắt lộ vẻ không nỡ và rối rắm sâu sắc. Cuối cùng cô vẫn thất vọng lắc đầu nhìn về hướng Tô Dương rời đi rồi sánh bước cùng Thời Hạ.