Giang Hà quá hiểu tính cách của Thời Hạ. Bề ngoài lạnh lùng xa cách, cả người đầy gai nhọn không cho ai đến gần, cứ như ai muốn thân thiết sẽ bị đâm cho chảy máu.
Thật ra, nội tâm cô ấy không mạnh mẽ đến thế. Với con gái, cô ấy cũng sẽ không có ác ý gì nhiều.
Quả nhiên, mọi thứ đúng như cô dự đoán.
Đôi mắt vốn bình lặng của Thời Hạ thoáng vẻ bối rối.
Vẻ ngoài của Giang Hà rất dễ đánh lừa người khác, trông ngây thơ vô hại như một tờ giấy trắng.
Thời Hạ bất lực nhìn Giang Hà sắp khóc đến nơi, xoa xoa trán, giọng nói cũng dịu đi vài phần.
“Tôi chỉ không thích người lạ chạm vào đồ của mình, không có ý trách cậu.”
Giang Hà mừng thầm trong lòng, cố gắng đè nén khóe miệng đang giật lên liên tục, trên mặt vẫn phải giả vờ cô đơn như bị lời nói của Thời Hạ làm tổn thương.
Thời Hạ đành đỡ trán, lặng lẽ đứng sang một bên nhìn cô bạn trước mắt nhảy nhót như khỉ, tất bật biến cái dát giường trơ trụi thành một cái ổ ấm áp.
Bản thân cô hoàn toàn không xen vào được.
Nhiệt tình hơi quá rồi.
Thời Hạ thầm nghĩ. Thật kỳ lạ, lẽ ra cô phải thấy khó chịu với hành động này. Nếu là bình thường thì cô đã sớm ghét Giang Hà, sẽ tránh xa cô ấy, bảo cô ấy cút đi.
Nhưng cô lại chẳng làm gì cả, thậm chí không thấy khó chịu chút nào, chỉ im lặng nhìn Giang Hà dọn dẹp mọi thứ, từ từ xếp đồ của mình lên một góc bàn dài.
Hoàn toàn không hỏi ý kiến cô nhưng lại xử lý đồ đạc cá nhân của cô rất ổn thỏa, như thể đã quen từ lâu.
Trong lòng Thời Hạ dâng lên một dòng nước ấm. Nhưng cô trước sau vẫn cho rằng mình không xứng đáng nhận được sự tốt đẹp của người khác, giống như những lời chửi mắng điên cuồng của mẹ mỗi lần bà phát điên.
Bà mắng cô là gánh nặng, mắng cô không xứng đáng được ai yêu thương.
Trong những lời mắng nhiếc ngày qua ngày, Thời Hạ đã học được cách ngụy trang, giấu chặt cảm xúc thật của mình sau chiếc mặt nạ lạnh lùng.
“Sao cứ phải tự mình đa tình thế, Giang... Hà?”
Thời Hạ lại trở về với vẻ thờ ơ như lúc mới gặp. Lời nói ra càng thêm sắc nhọn, chỉ thiếu nước khắc chữ “tôi ghét cậu” lên trán.
Giang Hà không vô dụng như buổi sáng, ngược lại còn tỏ ra rất thản nhiên.
Thời Hạ chỉ là độc miệng thôi chứ không thật sự có ác ý với cô. Giống như kiếp trước, cùng với tuổi tác, cô ấy sẽ dần học được cách thể hiện nội tâm của mình.
Đời trước, cô chỉ vài lần tình cờ thấy Thời Hạ trốn ở một góc không người mà gào khóc đau đớn, nức nở, nước mắt đầm đìa.
Một Thời Hạ thảm hại, hoàn toàn khác với ngày thường như vậy đã làm cô động lòng, dường như cũng lờ mờ hiểu ra mọi chuyện.
Giang Hà vốn dĩ như một mặt trời nhỏ chói lóa, luôn tốt bụng, cứ thế lặng lẽ chăm sóc Thời Hạ trong cuộc sống.
Thời Hạ đều nhớ cả. Sự tốt đẹp của Giang Hà, cô đều nhớ hết.
Hai người cứ như vậy mà đến với nhau.
Nhưng mà lời nói vẫn khó nghe quá, mình phải làm cho cậu ấy áy náy, đòi lại chút lãi mới được!
Giang Hà cúi đầu, che giấu sự phấn khích trong lòng.
Lúc ngẩng đầu lên, nước mắt đã rơi lã chã, làm như bị lời của Thời Hạ làm tổn thương sâu sắc. Cô lặng lẽ ra khỏi cửa đi làm việc của mình.
Nếu không phải đã quá rõ tính cách của Thời Hạ, cô cũng sẽ không trổ tài diễn xuất như vậy (cảm giác mình có thể tranh giải Oscar được rồi).
Móc khăn giấy ra lau nước mắt qua quýt, mặt Giang Hà chẳng còn chút buồn bã nào, thậm chí còn có chút không nhịn được, chỉ muốn cười to một trận cho sảng khoái.
Nhưng giây tiếp theo, nụ cười của cô dần đông cứng, thay vào đó là căm hận ngập trời.
Sau khi thấy rõ người vừa đến, Giang Hà bất giác siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, hằn lên những vệt đỏ!
Là Lục Nhân.
Kẻ thù không đội trời chung của cô ở kiếp trước.
Cô ta bây giờ tuổi còn nhỏ nhưng đã sớm bộc lộ bản tính độc ác, giống như một con rắn độc xảo quyệt luôn rình rập.
Theo kinh nghiệm của Giang Hà, tám phần là có chút nhân cách chống đối xã hội, gia đình không hạnh phúc, bố mẹ ly dị, không ai quan tâm, quả là hội tụ đủ mọi yếu tố.
Nhưng sự bất hạnh của cô ta không phải do người khác gây ra. Đó không phải lý do để cô ta ỷ mạnh hϊếp yếu, đâm sau lưng người khác.
Lục Nhân hứng thú đánh giá Giang Hà mặt mày sa sầm, như một kẻ đi săn đang nhìn con mồi đáng thương của mình từ trên cao, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Thấy mắt Giang Hà đỏ ngầu, ánh nhìn sắc như dao như thể giây tiếp theo sẽ lóc xương xẻo thịt mình, Lục Nhân không những không sợ mà còn nở một nụ cười trông có vẻ ngây thơ vô hại.
Nụ cười của cô ta khiến Giang Hà thấy rợn người. Một nụ cười ngoài mặt nhưng trong lòng thì không, khóe miệng như tẩm độc, nhếch lên một độ cong kỳ quái, mang theo ác ý trần trụi không hề che giấu.
Dường như lại đang ấp ủ âm mưu xấu xa nào đó.
Giang Hà cũng không coi cô ta ra gì. Đây không phải là coi thường đối thủ.
Lục Nhân bây giờ tuổi không lớn nhưng thủ đoạn hại người thì vô số, khó mà đề phòng. Đứng ở tuổi của Giang Hà bây giờ để nhìn lại thì thực ra có cả trăm ngàn sơ hở.
Thế nhưng, chính cái ác nguyên thủy nhất ấy mới khiến người ta sợ hãi, mới mang đến nỗi đau không thể xóa nhòa cho những đứa trẻ cùng tuổi.
Còn kẻ gây ra thì lại đắc chí, thậm chí còn lấy đó làm vui.
Lúc lướt qua nhau, như thể cố tình khıêυ khí©h, Lục Nhân tông thẳng vào Giang Hà khiến cô loạng choạng. Giang Hà mất thăng bằng đập thẳng người vào tường, mắt cá chân bị trẹo một cái, đau đến mức phải cắn chặt môi.
“Ối, xin lỗi nhé, tôi không thấy có người ở đây.”
Lục Nhân nói, nhưng giọng điệu lại đầy đắc ý, không có nửa phần ý xin lỗi.
Một cách khıêυ khí©h rất vụng về, rất trẻ con.
Giang Hà cũng không tức giận, chỉ nở một nụ cười đầy ẩn ý với cô ta. Giữa ánh mắt có chút khó hiểu của Lục Nhân, cô quay người thản nhiên rời đi (thực tế là có hơi khập khiễng).