Chương 4

Dù cho Tô Dương là bạn thân từ nhỏ đến lớn của cô.

Những đứa trẻ ở thị trấn nhỏ thường mang theo những giới hạn đặc trưng của thời đại và khu vực. Những định kiến về nam và nữ đã ăn sâu vào tiềm thức.

Có lẽ, đây không thể coi là lỗi của bọn họ.

Nhưng nó vẫn khiến Giang Hà cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả. Sau khi sống lại, cô nhận ra mình không thể nào đối mặt với nó được nữa.

Thị trấn nhỏ này giống như một cái kén chứa đầy dưỡng chất. Mọi người bị bao bọc chặt chẽ bên trong, hấp thụ nguồn dinh dưỡng phong phú bám trên bề mặt.

Nhưng chính cái kén đó lại tàn nhẫn cách ly bọn họ với thế giới bên ngoài. Bọn họ sống một cách tự tại trong xã hội không tưởng của riêng mình, với những quy tắc của riêng mình.

“Giang Hà...”

Nghe ra sự tức giận trong giọng nói của Giang Hà, Tô Dương có chút sợ hãi, bất an mân mê ngón tay, mồ hôi mịn lập tức thấm ướt trán cậu.

Cảm xúc của mình kích động quá rồi.

Cứ dính đến Thời Hạ là sợi dây lý trí trong đầu cô lại tự động đứt phựt.

Giang Hà thầm thở dài, hai tay khẽ run, nắm chặt thành quyền.

Kiếp này cô nhất định phải bước ra ngoài, đi thật xa.

“Nói nhỏ thôi, đừng nói bạn mới như vậy, cô Dương Tuyết Mai còn ở phía sau đấy.”

Giang Hà giải thích một cách có phần gượng gạo, giọng điệu cuối cùng vẫn mang chút xa cách.

Tô Dương không trả lời chỉ lặng lẽ quay mặt đi, kéo ra một khoảng cách lịch sự với Giang Hà.

Ông thầy Sử có biệt danh “Viagra” đẩy gọng kính đen, có chút tò mò đánh giá cô gái mới đến.

Dù không đồng tình với cách ăn mặc của Thời Hạ, nhưng với tư cách là một giáo viên, ông vẫn phải tích cực hướng dẫn học trò.

“Bạn học mới chưa có sách giáo khoa đúng không? Hay là xem chung với Giang Hà nhé?”

“Được ạ.”

Thời Hạ trả lời, giọng điệu bình thản, không nghe ra cảm xúc.

Giang Hà vội vàng đẩy sách qua, tốc độ nhanh đến mức có thể gọi là vồ vập.

Nhưng Thời Hạ dường như không cảm kích. Khóe miệng cô ấy khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra, không biết là cười hay không.

Thời Hạ xua tay về phía cô, tỏ ý từ chối.

Cô ấy không một tiếng động mà dịch ghế ra xa, ngồi sát bên cửa sổ, duy trì một khoảng cách lịch sự và xa cách với Giang Hà.

Nhìn bóng hình phản chiếu qua ô cửa kính sạch sẽ, tim Giang Hà đập thình thịch, một luồng hưng phấn tê dại từ tim vọt thẳng lên từng tế bào não.

Cô nằm bò ra bàn trong một tư thế kỳ quặc, lén lút nhìn người trong gương.

Vì quá kích động dẫn tới adrenaline tăng vọt khiến hơi thở của Giang Hà cũng trở nên nặng nề, trên mặt ửng lên một màu hồng khác thường.

Ánh mắt cô chạm phải đôi mắt không một gợn sóng của Thời Hạ.

Giang Hà cụp mi xuống, che đi sự cô đơn trong mắt.

“Nhìn tôi làm gì, mặt tôi có gì à?”

Giọng Thời Hạ đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Trái tim như bị một bàn tay to bóp nghẹt, Giang Hà chỉ cảm thấy một sự ngột ngạt dâng lên, đè nén lấy cô.

Cô không trả lời, chỉ ngửa đầu lên, cố nuốt những giọt nước mắt sắp trào ra khỏi hốc mắt trở về. Cô thừa nhận, từ trước đến nay mình vẫn luôn như vậy, luôn đa cảm, luôn bốc đồng.

“Cô bạn mới đến ngồi đằng kia, đang làm gì thế?"

Bị thầy Viagra quát một tiếng, Thời Hạ mới chịu miễn cưỡng dịch ghế lại gần Giang Hà để hai người xem chung một cuốn sách.

Tính Thời Hạ vốn lạnh nhạt, đối với người lạ luôn không có sắc mặt tốt, lúc nào cũng là vẻ mặt nhàn nhạt, không chút cảm xúc, cực kỳ khó ưa. Dường như mọi thứ trên đời đều không thể lay động được trái tim sắt đá của cô ấy.

Lúc này cô ấy cũng đang lạnh mặt, hoàn toàn không cùng tần số với các bạn học trong lớp.

Giang Hà vùi đầu vào sách để dời đi sự chú ý.

Ánh nắng chói chang từ bậu cửa sổ rọi xuống, nhuộm khuôn mặt trắng bệch của Giang Hà thành một màu vàng ấm áp. Thời Hạ hơi nghiêng đầu, ánh mặt trời đổ xuống một khoảng bóng râm lớn sau lưng cô ấy.

Một sáng, một tối.

Rõ ràng cùng ở trong một không gian, nhưng ánh nắng lại chia cắt hai người ra, như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Giang Hà biết tính cách của Thời Hạ. Dù có đau khổ đến đâu, cô cũng không thể mạnh mẽ theo đuổi một cách vồ vập được.

Giang Hà lén lút như ăn trộm liếc nhìn thầy Viagra, thấy ông đang đi tuần ở dãy bàn đầu tiên.

“May quá, trời cũng giúp mình!”

Giang Hà yên tâm, lấy một cây bút từ trong hộp bút ra.

Sau đó cô bắt đầu ngang nhiên làm bài tập của môn khác.

Thao tác thuần thục này ngay cả Thời Hạ ngồi bên cạnh cũng phải kinh ngạc, nghiêng đầu đánh giá cô mấy lần.

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Giang Hà, chắc hẳn loại chuyện này, thời đi học cô không làm ít.

“Khụ khụ!”

Thầy Viagra dường như phát hiện ra điều gì đó, ho khan hai tiếng.

Tiếng ho làm Giang Hà giật mình thon thót.

Dù cô có bao nhiêu năm kinh nghiệm, nhưng dù sao thì Giang Hà hiện tại tuổi vẫn còn rất nhỏ!

Hành động nhanh hơn não, Giang Hà nhanh chóng rút tờ giấy kiểm tra từ dưới cuốn sách ra, vò vội thành một cục rồi nhét vào ngăn bàn.