Chương 31

"Con gái dường như luôn có thể đồng cảm với mẹ của mình. Lúc đó dù sợ hãi, tôi vẫn luôn lau nước mắt cho bà ấy."

Kể đến đây, Thời Hạ tự giễu cười một tiếng.

Có lẽ, bà ấy cũng yêu cô. Năm sinh ra cô, chính Thời Luyến vẫn còn là một đứa trẻ, đã phải gắng gượng chịu đựng sự khinh miệt từ tất cả mọi người xung quanh.

Kể cả ba của bà.

Thời Luyến là một người phụ nữ có trách nhiệm.

Mỗi khi bàn tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho bà, Thời Luyến sẽ luôn ôm chặt cô vào lòng. Dường như lúc đó bà lại có đủ dũng khí để chống lại tất cả.

Vậy từ khi nào, bà bắt đầu buông lời cay độc với chính con gái mình?

Thời Hạ càng lớn, sự lo âu của Thời Luyến càng trở nên nghiêm trọng. Bà thậm chí phải dùng đến thuốc mới có thể ngủ được, tóc thì rụng từng mảng.

Từ nhỏ đã thiếu thốn tình ba, tuổi dậy thì bị đàn ông ruồng bỏ, lại lỡ có con, tất cả những điều đó đủ để đè bẹp Thời Luyến. Bà dần dà bắt đầu ra vào đủ loại tụ điểm ăn chơi, đối với đàn ông cũng sinh ra một sự quyến luyến bệnh hoạn.

Cảm xúc của bà cũng ngày càng bất ổn. Mỗi khi bị đàn ông bỏ rơi, bà luôn đập phá tan tành mọi thứ trong nhà, sau đó dùng cồn để tự chuốc say mình.

Khi say khướt, bà luôn nói năng điên dại, không biết là nói với chính mình hay với Thời Hạ.

"Mày căn bản không xứng đáng được yêu thương!"

"Nghe trẻ trâu lắm, phải không?"

Giang Hà không trả lời. Cô ngồi yên ở đầu giường, im lặng lắng nghe Thời Hạ kể lại câu chuyện cũ mà cô đã ghi lòng tạc dạ.

Thời Hạ lại một lần nữa, tự tay xé toạc vết thương đẫm máu của chính mình.

"Tôi biết thân thế của mình từ rất sớm, tôi cũng không thấy có gì khó nói cả."

"Người sai là gã đàn ông dối trá đó, chứ không phải người mẹ đáng thương của tôi."

Thời Hạ cười khổ lắc đầu.

"Nhưng có những người không hiểu. Mọi lời lẽ cay độc đều chĩa về phía bọn tôi, như thể bọn tớ tôi làm chuyện gì tày trời lắm vậy."

Giọng Thời Hạ thật nhẹ nhàng, bao nhiêu năm tủi hờn và ghẻ lạnh, cứ thế được kể ra một cách nhẹ bẫng.

"Đúng vậy, tôi đã tin lời Thời Luyến nói là thật."

"Tôi cảm thấy mình chính là một gánh nặng. Nếu không có tôi, cuộc đời bà ấy đã rực rỡ hơn nhiều, chứ không phải sa đọa thành bộ dạng suy sụp như bây giờ."

"Cho nên, tôi thấy mình đúng như lời bà ấy nói — tôi không xứng đáng nhận được bất kỳ tình yêu thương nào."

Thời Hạ dang rộng hai tay, nở một nụ cười hiền hòa, thậm chí còn có vài phần tinh nghịch.

"Như cậu đã thấy đấy, những người từng ở cạnh tôi, chẳng có ai là không ghét tôi cả."

Giang Hà đã không nỡ nghe tiếp nữa, đôi mắt cô ươn ướt, hốc mắt long lanh một tầng lệ trong suốt.

"Không, không phải vậy đâu, Thời Hạ."

Giang Hà cố gắng sắp xếp lại cảm xúc.

"Không có ai là không xứng đáng được yêu thương cả, căn bản không có cái lý lẽ đó!"

Giọng Giang Hà đột nhiên dồn dập. Cô rất muốn phản bác lại nhận thức sai lầm của Thời Hạ, nhưng lại có chút luống cuống.

"Cậu có yêu Thời Luyến không?"

Giang Hà bất ngờ hỏi.

Câu hỏi này quả thực khiến Thời Hạ chìm vào suy tư một lúc lâu, bất giác lại bắt đầu xem xét lại thứ tình cảm phức tạp của mình dành cho mẹ.

Yêu sao? Cũng không hẳn là yêu nhiều.

Thật lòng mà nói, từ khi cô lên cấp hai, Thời Luyến đã chìm đắm trong thế giới phù hoa của riêng mình, chưa bao giờ quan tâm đến cô — ngoài việc đều đặn gửi tiền sinh hoạt phí vào thẻ.

Rõ ràng, với tư cách là một người "mẹ", bà đã thất bại.

Nhưng Thời Hạ cũng không thể căm ghét bà — cô không biết mình nên đứng ở góc độ nào để phán xét hay chỉ trích bà.

Kiếp trước, nếu không gặp được Giang Hà, có lẽ cô đã mơ màng vượt qua tuổi dậy thì nhạy cảm.

Kiếp này, Giang Hà lại một lần nữa mang theo ngọn đèn dẫn lối, bất chấp tất cả mà chạy về phía cô.

"Thời Hạ, mẹ cậu chắc chắn là yêu cậu. Đương nhiên, tớ chỉ đồng tình với tình yêu của bà ấy dành cho cậu thôi, còn cách bà ấy thể hiện tình yêu thì hoàn toàn hoàn toàn sai lầm, mặc dù bà ấy cũng không muốn như vậy."

Giang Hà diễn tả rất hợp lý, không tỏ ra quá cao siêu, lại kèm theo những động tác tay chân có chút lúng túng để Thời Hạ biết rằng mình đang an ủi cô, nhưng lại không tỏ ra quá già dặn.

"Tớ cảm thấy, chỉ cần có thể làm cậu vui vẻ, thì đó chính là yêu cậu."

Giang Hà nở một nụ cười chân thành với Thời Hạ, nhướn mày như một lời cổ vũ không lời.

"Sẽ luôn có người yêu thương cậu."

Thời Hạ nhìn từ trên xuống dưới Giang Hà đang làm mặt quỷ trước mắt, và cuối cùng cũng bị hành động ngốc nghếch của cô làm cho bật cười.

"Lần đầu tiên chuyển trường đến đây, thật ra tôi đã nghi ngờ cậu. Bởi vì tôi biết, trên đời này không có ai tự dưng lại tốt với mình. Tôi luôn cảm thấy cậu có mục đích khác khi tiếp cận tôi."

Thời Hạ nghiêm túc giải thích với Giang Hà.

"Tôi đã nghĩ rằng, mình nên ghét cậu, nên tránh xa cậu, bởi vì sự nhiệt tình quá mức khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Nhưng cậu đoán xem?"

Thời Hạ tinh quái cong cong mắt, kéo dài giọng, câu đủ sự tò mò của Giang Hà, đúng kiểu của mấy người kể chuyện trong phim cổ trang.

Chỉ sợ câu tiếp theo sẽ là: "Muốn biết hồi sau ra sao, xin nghe lần tới phân giải."

Dùng lời của Dương Tuyết Mai mà nói, cái này gọi là "tăng sự hứng thú cho người đọc."

"Nói ra cũng lạ, có thể cậu không tin, nhưng đối với cậu, không sai... đối với cậu, tôi không thể nảy sinh một chút cảm giác chán ghét nào, cứ như có một giọng nói định mệnh đang cảnh báo tôi vậy."

"Mày không được phép ghét Giang Hà."