Giang Hà không yên tâm về Thời Hạ, cô tiện chân đá văng giày ra, rồi cả hai vai kề vai cùng nằm xuống chiếc giường lớn.
Thời Hạ lại mở miệng, lần này không phải một câu, mà là cả một tràng dài.
Cứ như cô ấy đang lẩm bẩm một mình, lại như đang trút bầu tâm sự với ai đó.
"Hu hu hu... Con mụ Thời Luyến đó lại đi nơi khác, chuyện này thì tôi không ý kiến. Nhưng đàn ông thì bà ta đổi không biết bao nhiêu lần, gần như mỗi tháng một người. Lần này lại đổi người mới, còn đi gặp mặt nhà trai nữa chứ! Đã hơn ba mươi tuổi rồi mà cứ làm như gái trẻ mới lớn. Chẳng biết lại có người đàn ông thật thà nào gặp họa nữa. Bà ta còn dám bắt tôi chấp nhận gã đó, gọi hắn là ba. Kêu cái con khỉ ấy, tôi mà thèm kêu chắc? Vớ vẩn!"
"Hu hu... Tôi đã đắc tội với ai chứ? Cậu có biết bọn họ nói tôi khó nghe đến mức nào không? Nào là con của con đĩ, tiểu yêu tinh, con hoang... Lũ người đó chỉ giỏi núp sau lưng nói xấu thôi, có giỏi thì ra đây chơi tay đôi với tôi này! Gặp chị Thời Hạ này của chúng nó thì đến rắm cũng chẳng dám đánh!"
"Cậu nói xem tại sao tôi lại là con gái của Thời Luyến chứ? Tại sao bà ta lại sinh tôi ra? Sinh tôi ra để thay bà ta hứng chịu chửi rủa à? Kiếp trước tôi nợ bà ta sao?"
Thời Hạ càng nói cảm xúc càng kích động. Sau khi trút hết một tràng, cô không nhịn được mà bật khóc nức nở.
Tiếng khóc nghe thật thê lương, như thể bị kéo giật ra từ l*иg ngực. Trái tim Thời Hạ quặn lên từng cơn đau thắt, cơ thể run lên bần bật, nước mắt mặc sức chảy dài trên má.
Đó là một sự bùng nổ sau thời gian dài kìm nén.
Dường như có thần giao cách cảm, trái tim Giang Hà cũng nhói lên từng cơn đau đớn, như thể có một lưỡi dao sắc nhọn đang từ từ lăng trì trái tim cô, rạch ra những vết sẹo đẫm máu!
Thời Hạ gục đầu vào vai Giang Hà khóc một lúc lâu. Có lẽ đã mệt, tiếng khóc của cô nhỏ dần, từ gào khóc chuyển thành nức nở khe khẽ.
Giang Hà đưa tay ra, đôi tay mềm mại mà đầy sức lực của một cô gái mười lăm tuổi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Thời Hạ.
Giang Hà ôm chặt Thời Hạ vào lòng, thỉnh thoảng lại vỗ về tấm lưng đang run lên vì sợ hãi của cô ấy. Động tác của cô thật chậm rãi và dịu dàng, như đang bảo vệ một báu vật dễ vỡ.
Dường như cảm nhận được sự ấm áp và an toàn bên cạnh, cô gái trong lòng dần chìm vào giấc ngủ, hơi thở trở nên đều đặn.
Lưu luyến nhìn gương mặt say ngủ bình yên của cô ấy, ánh mắt Giang Hà dịu dàng lạ thường, tĩnh lặng như mặt biển không một gợn sóng.
"Ngủ ngon nhé, Thời Hạ."
"Thời Hạ, có tớ ở đây rồi."
Rạng sáng.
Thời Hạ tỉnh giấc.
Là ai đã quấn cô lại như một cái xác ướp thế này?
Khó khăn lắm mới thoát ra khỏi chiếc chăn quấn kín mít, Thời Hạ ôm gối ngồi ngẩn người trên giường. Sau một giấc ngủ, đầu óc cô tỉnh táo lạ thường.
Mọi chuyện ùa về. Từ trận cãi nhau nảy lửa với Thời Luyến, rồi đến quán bar giải sầu.
Sau đó là được cảnh sát đưa về nhà, rồi bám lấy Giang Hà nói một tràng những lời lộn xộn...
Mất mặt hơn cả là mình còn dựa vào vai cậu ấy mà khóc!
"Chết tiệt!"
Thời Hạ thầm mắng mình cả trăm lần trong bụng.
Nghe thấy động tĩnh, Giang Hà bên cạnh cũng dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.
Thời Hạ quấn chăn quanh người, một đôi mắt trong veo đang nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không một chút mơ màng.
Xem ra đã tỉnh rượu gần hết rồi.
Về một loạt những chuyện đủ để khiến Thời Hạ "mất hết mặt mũi" sau khi say, cả hai đều ngầm hiểu mà không ai nhắc lại.
"Cuối cùng cũng không giả vờ nổi nữa à?"
Khóe miệng Giang Hà nhếch lên, nở một nụ cười đắc thắng.
Thời Hạ không hề xù lông phản bác lại lời trêu chọc của Giang Hà như mọi khi. Cô ôm gối, hai má ửng lên một tầng hồng nhạt.
"Ừ."
Thời Hạ khẽ ừ một tiếng, tuy giọng không có nhiều thay đổi nhưng cuối cùng cô cũng đã tự mình thừa nhận.
Giang Hà kích động đến mức suýt nhảy dựng lên. May mà cô đã kiềm chế được, nhưng nụ cười vẫn treo trên môi.
"Giang Hà, cậu có muốn nghe một câu chuyện không?"
Giọng Thời Hạ thật bình tĩnh, như thể sắp kể cho cô nghe một câu chuyện ấm áp tốt đẹp. Giống như hồi nhỏ cô rúc vào lòng mẹ, giọng nói mềm mại của mẹ tựa như dòng suối róc rách.
Trong lời kể của mẹ, Nòng nọc con đã tìm thấy mẹ, Cô bé quàng khăn đỏ đã cứu được bà ngoại khỏi bụng sói, không còn ai có thể làm hại họ nữa, và công chúa Bạch Tuyết đã thành công kết hôn với hoàng tử, sống hạnh phúc trong lâu đài.
Nhưng trong mắt Thời Hạ lúc này, rõ ràng là một nỗi buồn vô tận.
Từ khi có ký ức, Thời Hạ đã mơ hồ cảm nhận được sự ra đời của mình dường như không được chào đón.
Cô đã nghe không chỉ một lần có người khinh miệt gọi mình là "đồ con hoang". Ông ngoại cũng luôn nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét, như thể cô là thứ rác rưởi bẩn thỉu.
Mỗi khi cô hỏi Thời Luyến tại sao mọi người lại ghét mình như vậy, trạng thái của Thời Luyến lại trở nên bất thường. Khi thì bà ôm cô khóc nức nở, khi thì chỉ vào mũi cô mà chửi rủa bằng những từ ngữ cay độc nhất, khi thì lại điên cuồng tự tát vào mặt mình cho đến khi sưng vù lên.
"Cậu không biết đâu, bộ dạng điên cuồng của bà ấy thật sự rất đáng sợ."
Dường như vẫn còn sợ hãi, khi hồi tưởng đến đây, giọng Thời Hạ bất giác run lên.