Chương 3

Cửa sau lớp học không biết đã bị ai lặng lẽ mở ra từ lúc nào. Âm thanh rất nhỏ, đáng lẽ ra vị trí của cô cách xa cửa sau như vậy sẽ không thể nghe thấy.

Mọi thứ vẫn đang vận hành ổn định theo đúng quỹ đạo của kiếp trước, ngoại trừ cô là một “biến số”. Và cô cùng Thời Hạ, ở kiếp này đã định sẵn chỉ có thể bắt đầu từ những người xa lạ.

Hoặc tệ hơn nữa, kiếp này các cô chỉ là những hành khách lướt qua trên đường đời của nhau.

Nhưng cô không quan tâm.

Kiếp này sẽ có thay đổi.

Giang Hà lặng lẽ liếc nhìn kẻ thù của kiếp trước – dù bây giờ người đó vẫn chỉ là một học sinh ngây thơ.

Ánh mắt Giang Hà trở nên hung tợn. Vì căm hận, móng tay cô bấu sâu vào lòng bàn tay, hằn lên những vệt máu đáng sợ trên làn da trắng nõn.

Kiếp này, vai vế hình như sắp thay đổi rồi nhỉ.

Nước cờ đầu tiên đã được hạ xuống.

Khóe miệng Giang Hà nhếch lên, tạo thành một nụ cười rợn người độc địa.

Thế nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa, Giang Hà đã khôi phục lại vẻ ngây thơ trong sáng vốn có của một học sinh. Cô hứng thú đánh giá bóng hình quen thuộc đang ngày một tiến lại gần, đôi mắt hạnh ngây thơ ánh lên vẻ tò mò mãnh liệt.

Trông cô thật sự giống như những người khác, chỉ đơn thuần đang thể hiện sự hứng thú với học sinh mới chuyển đến, một sự tò mò rất đỗi bình thường ở lứa tuổi này.

“Trật tự!”

Một giọng nói có phần già nua nhưng đầy uy lực vang lên.

Tiếng ồn ào trong lớp học bỗng im bặt. Đám nam sinh đứa nào đứa nấy nháo nhào chạy về chỗ, dường như vô cùng sợ hãi chủ nhân của giọng nói ấy.

Cô chủ nhiệm trạc tuổi trung niên vội vã bước vào từ cửa sau. Theo sau cô dường như còn có một người, thấp thoáng lộ ra một mảng trang phục màu đen.

Dù vừa bị cô chủ nhiệm răn đe cả lớp đã im phăng phắc, nhưng sự náo nức của tuổi trẻ vẫn không tài nào giấu được. Vài ánh mắt lại lén lút liếc về phía bạn học mới.

Hai đôi chân thon dài thẳng tắp nhanh chóng bước qua hành lang. Trong khoảnh khắc, một bóng hình cao gầy mảnh mai đã xuất hiện trên bục giảng.

Cô gái mới đến mặc một chiếc váy hai dây màu đen, vạt váy ngắn chưa qua đầu gối. Đôi chân không một chút mỡ thừa, bắp chân thon dài nhưng không hề yếu ớt, có thể thấy rõ những đường cơ săn chắc đầy sức sống.

Cô gái đi một đôi bốt Martin cao cổ màu đen, đế cao phải hơn năm phân, càng tôn lên vóc dáng cao ráo của cô. Cô ấy cứ thế ngông nghênh đứng trên bục giảng, hai tay khoanh lại một cách tùy ý.

Đôi mắt cô ấy lấp lánh như mặt hồ gợn sóng ngày hạ, vừa sâu thẳm vừa sáng ngời.

Cô gái sở hữu một đôi mắt đào hoa, cứ nhìn thẳng vào bạn như cười như không. Đôi mắt ấy ươn ướt, trong veo như dòng suối chảy giữa núi rừng, lại phảng phất chút mông lung như làn sương sớm mờ ảo nơi triền núi.

Đuôi mắt hơi nhếch lên, ánh lên vẻ ngây thơ đặc trưng của con gái tuổi dậy thì.

Trên môi cô gái rõ ràng có tô một lớp son, màu đỏ rực như máu.

Trông cô ấy có vẻ chững chạc hơn tuổi, nhưng lại pha thêm vài phần yêu khí. Mái tóc dài không biết là tự nhiên hay đã nhuộm, có màu nâu đen và hơi xoăn nhẹ. Mái tóc rối bù không theo nếp xõa trên vai, càng làm tăng thêm vẻ nổi loạn bất cần.

Trông cô giống hệt một tay bass nữ cá tính, cuồng nhiệt trong một ban nhạc rock.

Khác với những cô gái cùng tuổi, cảm giác mà Thời Hạ mang lại là sự hoang dã và phóng khoáng.

Tuy nhiên với cách ăn mặc như vậy xuất hiện ở thời học sinh vẫn có phần quá sốc và đi ngược lại với lẽ thường.

Thời đại này vẫn chưa đa dạng và cởi mở như vài năm sau, đặc biệt là ở một thị trấn nhỏ chưa phát triển hoàn toàn như thế này.

Trong mắt phần lớn người lớn ở thị trấn, phong cách thời thượng và cá tính này sẽ bị dán cho những cái mác đầy gai góc như “nổi loạn”, “lưu manh”, hay “hư hỏng”.

Cô chủ nhiệm Dương Tuyết Mai là một người phụ nữ trung niên truyền thống, nghiêm khắc và bảo thủ.

Nhìn bộ dạng của Thời Hạ, bà nhíu mày đến mức có thể kẹp chết ruồi, chỉ vội lướt qua một cái rồi ghét bỏ dời mắt đi chỗ khác. Nhưng vì Thời Hạ vừa mới chuyển đến, bà vẫn phải giữ chút thể diện, không tiện mở miệng răn dạy thẳng thừng.

Môi Dương Tuyết Mai mấp máy vài lần, nhưng nửa ngày trời vẫn không nói được câu nào.

“Giang Hà?”

Giang Hà đột nhiên bị gọi tên.

“Tổ các em không phải đang thiếu người sao? Vậy để Thời Hạ vào tổ các em nhé, được không?”

Dương Tuyết Mai khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, dường như đang thầm mừng vì đã ném đi được “củ khoai lang nóng bỏng tay” này.

Giang Hà hài lòng cong cong khóe mắt, cười tủm tỉm gật đầu.

Nhưng một mình cô đồng ý thì không được, Giang Hà bèn dùng khuỷu tay huých nhẹ Tô Dương bên cạnh, ra hiệu cho cậu ta phát biểu ý kiến.

“Chết tiệt...”

Tô Dương khẽ chửi thề: “Người đâu ra thế... Con nhỏ đó như vậy mà cũng nhét vào tổ mình là sao!”

“Người như vậy là người thế nào?”

Sắc mặt Giang Hà lập tức trầm xuống. Giọng cô không còn vẻ hài hước như lúc nói chuyện với cậu ta trước đó, mà trở nên lạnh lùng và dò xét.