- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Thanh Xuân
- Dụ Dỗ Học Bá Đi Trốn Học
- Chương 28
Dụ Dỗ Học Bá Đi Trốn Học
Chương 28
Quán bar Bất Dạ Thành.
Ở cái huyện nhỏ này, quán bar có thể xem như một chốn ngoài vòng pháp luật — một góc tường khuất lấp, bẩn thỉu, là mảnh đất màu mỡ cho tội ác nảy mầm.
Thời Hạ nằm vật ra trên ghế sô pha trong một phòng riêng, toàn thân mềm oặt. Trên bàn là những chai rượu đã mở nằm la liệt, có chai đã cạn, có chai còn thừa không ít, rượu từ trên bàn chảy tong tong xuống tấm nệm mềm, loang ra thành từng vệt.
Phòng bên cạnh, ánh đèn neon xanh đỏ đan vào nhau, chiếu lên những gương mặt đang say sưa. Có kẻ nằm mềm oặt trên sô pha, có người cầm micro "quằn quại" trước màn hình MV, điên cuồng lắc đầu.
Mấy người phụ nữ ăn mặc hở hang, trang điểm lòe loẹt, xụi lơ như quả bóng xì hơi trong lòng mấy gã đàn ông cởi trần. Chỉ có những vệt bột trắng vương vãi trên góc bàn kính, cùng với những viên thuốc đủ màu sắc có in hình thù kỳ lạ lẫn trong đống chai lọ, đồ ăn vặt và thuốc lá ngổn ngang trên bàn, là đủ nói lên tất cả.
Đó là chất cấm.
Một gã đàn ông vừa đi vệ sinh xong, loạng choạng bước tới, đẩy cửa một phòng riêng.
Căn phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức gã cảm thấy có gì đó kỳ quái.
Một lúc sau, gã dường như nhận ra mình đã vào nhầm phòng. Đang định rời đi thì Thời Hạ đang ngã người trên sô pha đột nhiên rên lên một tiếng rất khẽ.
Có người?
Gã đàn ông từ từ tiến lại gần. Thời Hạ không hề cảm nhận được nguy hiểm đang đến.
Cô đã uống quá nhiều, toàn thân không còn chút sức lực, đầu óc cũng không tỉnh táo, chỉ có thể đau đớn cuộn mình trong góc sô pha.
Gã đàn ông nương theo ánh sáng hắt ra từ màn hình MV, nhìn rõ mặt Thời Hạ.
Tuy có trang điểm nhưng vẫn nhìn ra được nét đẹp sẵn có, đúng là một mỹ nhân.
Tuổi chắc khoảng mười sáu, mười bảy, hoặc có thể hơn.
Tóm lại với kiểu trang điểm và ăn mặc này, trông không giống một cô học sinh ngoan ngoãn cho lắm.
Gã đàn ông cười khà khà, để lộ hàm răng vàng khè gớm ghiếc.
Hắn bế thốc cơ thể mềm nhũn của Thời Hạ lên xem xét.
Đúng là không còn tri giác gì nữa.
Hắn khóa trái cửa phòng, ném Thời Hạ lên sô pha như một bao cát, rồi bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu của hắn đầy tội lỗi đưa về phía vạt áo đang mở rộng của cô!
Gã đàn ông đang định giở trò đồϊ ҍạϊ thì bị một trận ồn ào bên ngoài làm gián đoạn.
"Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!"
Gã đàn ông chửi thầm một tiếng. Ngay lúc hắn định "vui vẻ" một trận trước khi bị tóm thì cánh cửa bị đạp tung ra. Gã còn chưa kịp phản ứng, đã bị cảnh sát vũ trang đầy đủ đè sấp xuống đất, hai tay bị còng lại.
Tại đồn công an.
Cảnh sát đã bắt được mấy tay chơi gái, nghiện hút vặt vãnh và đang chuẩn bị thẩm vấn từng người.
Thời Hạ được đưa đến nằm trên một chiếc ghế dài trong đồn. Dựa theo lời khai của mấy tên tép riu, chúng đều nói không quen biết cô gái này. Gã đàn ông kia thì chỉ nói mình vào nhầm phòng, thấy cô gái xinh đẹp nên nhất thời nổi lòng tham, đang định "hành sự" thì bị cảnh sát ập vào càn quét tệ nạn.
Vì Thời Hạ đã uống quá nhiều rượu, hoàn toàn không tỉnh táo nên cảnh sát chẳng hỏi được gì.
Họ cũng không thể đối xử với cô như tội phạm mà lục soát người được.
Chuyện này thật phiền phức, vừa không xác định được danh tính, vừa không liên lạc được với người nhà cô.
Đang lúc cảnh sát bó tay thì ông chủ quán bar sợ sệt chạy tới cung cấp manh mối.
Ông ta giao nộp một chiếc điện thoại — có lẽ là đồ vật Thời Hạ vô tình làm rơi.
Vì nó kẹt trong khe sô pha nên rất khó thấy, người dọn dẹp cũng chỉ tình cờ phát hiện ra lúc quét tước.
Ông chủ chột dạ xoa tay, nở một nụ cười nịnh nọt.
"Đồng chí cảnh sát, tôi thề là tôi không biết bọn họ làm những chuyện đó! Tôi là công dân tuân thủ pháp luật mà!"
Không ai thèm đáp lại.
Điện thoại của Thời Hạ không đặt mật khẩu, mở ra rất dễ dàng.
Các chú cảnh sát chia làm hai tốp, một tốp ở lại canh giữ những kẻ bị bắt ở quán bar, tốp còn lại thì xúm lại, chụm đầu vào lật danh bạ điện thoại của Thời Hạ, xem có tìm được số của người lớn trong nhà không.
Một nữ cảnh sát ngồi cạnh trông chừng Thời Hạ, ân cần đắp một chiếc áo khoác dày lên người cô, vẻ mặt đầy ái ngại.
Các chú cảnh sát làm việc rất nhanh, chẳng bao lâu sau đã xác định được danh tính của Thời Hạ.
Dù họ không hiểu tại sao một học sinh cấp ba lại một mình xuất hiện ở quán bar hỗn loạn vào đêm khuya, lại còn say khướt. May mà họ đã đến kịp lúc...
Nghĩ đến chuyện Thời Hạ có thể đã gặp phải, các chú cảnh sát không khỏi thấy rùng mình.
Họ cố gắng liên lạc với người giám hộ của cô (chính là Thời Luyến), nhưng phát hiện điện thoại của Thời Luyến luôn trong tình trạng tắt máy, gọi bao nhiêu lần cũng không được.
Haizz, không biết phụ huynh quản lý con cái kiểu gì mà để xảy ra chuyện nguy hiểm như vậy! Thế mà lại không có một chút phản ứng nào?
Nếu là phụ huynh khác, con mình cả đêm không về nhà chắc đã lo sốt vó đi báo án từ lâu rồi.
Đúng là "vô tư" thật!
Các chú cảnh sát lật lại danh bạ của Thời Hạ, thử bấm một số điện thoại khác.
Tại ký túc xá.
Giang Hà nằm trên giường, nhìn xuống chiếc giường trống không bên dưới, trong mắt mơ hồ lộ ra vẻ lo lắng.
Tối nay Thời Hạ lại không về.
Mi mắt cô giật liên hồi, cứ có cảm giác tối nay sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến. Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến cô giật nảy mình!
Giang Hà hoảng hốt nhìn quanh, thấy các bạn cùng phòng vẫn chưa ngủ mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lòng cô vẫn không khỏi căng thẳng, run rẩy bắt máy.
Chỉ nghe được vài câu, sắc mặt cô lập tức sầm xuống.
Giang Hà bật "phắt" dậy, thay quần áo, xỏ giày qua loa rồi vơ lấy điện thoại và ví tiền, vội vã chạy xuống lầu.
May mà cô có quan hệ tốt với cô quản lý ký túc xá, trường hợp đặc biệt chắc cô ấy sẽ cấp giấy cho ra ngoài.
Cô quản lý nhíu mày nghe Giang Hà kể lại, có chút không hiểu đầu ra sao. Giang Hà rõ ràng đang rất vội, nói năng lộn xộn, may mà cô quản lý hiểu chuyện, từ vài câu chữ rời rạc cũng miễn cưỡng đoán được ý cô muốn nói. Cô quản lý cũng sợ đến mềm cả người, run run viết cho cô một tờ giấy ra ngoài, còn dặn đi dặn lại phải cẩn thận trên đường.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Thanh Xuân
- Dụ Dỗ Học Bá Đi Trốn Học
- Chương 28