Chương 26

Hôm sau.

Giờ sinh hoạt đầu ngày.

Tiếng chuông báo hiệu buổi tập thể dục phiền muộn quen thuộc vang lên, đám học sinh uể oải xách dây nhảy của mình lục tục kéo ra cửa.

Chỉ có nhóm của Thời Hạ là biết tỏng chuyện gì sắp xảy ra, mỗi đứa cầm theo bản kiểm điểm của mình, lẳng lặng đi về một hướng khác.

Toàn bộ học sinh đã đứng ngay ngắn thành hàng trước khán đài ở sân vận động lớn. Nhìn ra xa, cả sân trường là một biển đồng phục xanh, ồn ào như một đàn ong vỡ tổ. Thấy mấy thầy cô trên khán đài đang chỉnh loa và các thiết bị khác, cả đám không khỏi thắc mắc, bắt đầu xì xào bàn tán.

"Trật tự!"

Một thầy trong ban giám hiệu đứng trên bục gầm lên vào micro mặc kệ nó đã được chỉnh hay chưa, nước bọt văng tung tóe nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Học sinh bên dưới vẫn tiếp tục râm ran.

Thời Hạ cầm bản kiểm điểm, đứng nép mình trong một góc phía sau khán đài. Lâm Sanh và Giang Hà đứng cách đó không xa. Lục Nhân thì mặt mày sa sầm đứng ở phía trước. Bốn người nước sông không phạm nước giếng.

Giang Hà cảm thấy mỗi giây trôi qua dài như một năm, trong lòng không ngừng gào thét.

Có thể chỉnh cho nhanh lên được không, cái chuyện mất mặt thế này đương nhiên phải giải quyết cho lẹ chứ.

Thà đau một lần rồi thôi.

Cuối cùng, cái loa rít lên một tiếng "kétttt" chói tai như muốn xuyên thủng màng nhĩ. Một thầy nói "a lô" vào micro, nó lại phát ra những tiếng "xẹt xẹt" rè rè như đang nướng thịt.

Đám học sinh phía dưới đồng loạt nhăn mặt bịt tai. Thầy giáo ngại ngùng ho khan hai tiếng rồi vặn nhỏ âm lượng micro lại, bằng một chất giọng đặc sệt và nghiêm nghị, thầy bắt đầu lên án "tội trạng" của mấy học sinh.

"Kính thưa các thầy cô giáo, các em học sinh, chúc buổi sáng tốt lành."

Tốt cái con khỉ, tốt đẹp gì đâu!

Lục Nhân nghiến răng ken két trong lòng, còn đám học sinh bên dưới cũng rất hợp tác mà nhao nhao theo.

"Vâng... Chào thầy!"

"Tôi là thầy Trần bên phòng Công tác học sinh."

"Vào buổi trưa thứ tư trong giờ ăn, các học sinh lớp 11 ban 1 khóa 2013 của trường ta là Giang Hà, Thời Hạ, Lâm Sanh, Lục Nhân cùng một số thành phần bên ngoài đã xảy ra xung đột tại một quán ăn bên ngoài trường, sau đó đã tụ tập đánh nhau trong một con hẻm nhỏ. Sự việc này có tính chất nghiêm trọng, vi phạm nặng nề nội quy trường trung học Hợp Hi, vi phạm nặng nề quy tắc ứng xử của học sinh trung học!"

Mấy chữ "nặng nề" đủ cho thấy chuyện này đã bị làm ầm lên đến mức nào. Bên dưới lại bắt đầu xì xào, mấy thầy cô đang ngồi nghiêm chỉnh trên khán đài nghe vậy mặt liền tái mét như màu đồng phục.

"Do sự việc có nguyên nhân nên nhà trường vẫn đang xem xét hình thức kỷ luật. Sau đây, xin mời các học sinh có liên quan lên đọc bản kiểm điểm trước toàn trường. Hy vọng các em sẽ nghiêm túc rút kinh nghiệm để tiến bộ, cũng mong các học sinh khác lấy đó làm gương!"

Sau khi đọc xong bài tổng kết theo khuôn mẫu, mặt thầy đã "đặc sắc" đến không nỡ nhìn, hết xanh rồi lại tím trông như hộp màu bị đánh đổ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về mấy "phần tử đánh nhau" đang đứng trong góc. Cả bọn đùn đẩy nhau, không đứa nào chịu lên làm người đầu tiên bêu mặt.

Ánh mắt Lục Nhân trông dữ tợn như một con sư tử cái, cô ta hung tợn nhìn Giang Hà. Bị ánh mắt sắc như dao của cô ta chiếu vào, Giang Hà nổi hết cả da gà. Dựa trên suy nghĩ "thà đau một lần rồi thôi", cô trở thành "dũng sĩ" đầu tiên bước lên.

Giang Hà run rẩy nhận lấy micro từ tay thầy giáo. Đối diện với đám đông đen kịt bên dưới, mặt cô thoáng chốc tái đi nhưng may là tâm lý cũng khá vững. Cô trấn tĩnh lại rồi lôi bản kiểm điểm của mình ra, còn nghiêm túc giũ nó hai cái.

"Kính thưa thầy cô, các bạn học sinh thân mến, mình là Giang Hà đến từ lớp 11 ban 1."

Giang Hà đọc câu đầu tiên với hơi thở ổn định.

Đến lúc này mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng không.

Ở dưới sân, mặt Dương Tuyết Mai dần đen lại như đít nồi.

Trên khán đài, Giang Hà dừng lại một chút rồi đột nhiên hít một hơi thật sâu.

Giây tiếp theo, tốc độ nói của cô đột nhiên nhanh như bắn rap, đôi môi như được lên dây cót cứ đóng mở liên tục. Tốc độ ấy chẳng khác nào súng máy, cứ bùm bùp bùm bụp càn quét một vòng cả trên khán đài lẫn dưới sân trường.

Đây mà là đọc kiểm điểm ư?

Tốc độ nói đã đành, nội dung phía sau mới càng lúc càng quá đáng!

Cách Giang Hà miêu tả bọn họ đã đánh nhau như thế nào, lời lẽ cứ phải gọi là đặc sắc đến không ngờ!

Ai nghe cũng có cảm giác như được chứng kiến tận mắt, dường như thấy được cả cảnh tượng kịch liệt lúc đó!

"Tớ đã thấy Thời Hạ đè Lục Nhân xuống đất, ánh mắt cậu ấy lúc đó như muốn lột da người ta ra, sau đó là những cái tát liên tiếp vào mặt."

"Bạn Thời Hạ còn rất hiên ngang, hoàn toàn không màng đến hình tượng của mình, đánh cho mặt Lục Nhân sưng vù như đầu heo!"

Đọc xong câu này, khóe miệng cô gái nhếch lên, thế mà lại bật cười trong một hoàn cảnh nghiêm túc như vậy.

Dương Tuyết Mai thì cười không nổi.

Thứ nhất, người đứng trên bục là "học trò cưng" của cô. Thứ hai, cái tuổi này bọn trẻ không sợ trời không sợ đất, chuyện này cũng khó tránh...

Dương Tuyết Mai đành tự an ủi mình như vậy, cố gắng đè nén ý định xông lên tẩn cho con bé một trận.

Mặt cô đã đen sì, có lẽ dù Giang Hà có đọc ra những lời kinh khủng hơn nữa thì sắc mặt cô cũng chẳng thể thay đổi được.

"Mình kiểm điểm xong rồi, cảm ơn mọi người!"

Giang Hà vẫn rất lễ phép cúi chào một cái rồi sờ lên đôi má đang nóng bừng của mình, vội vàng lủi về góc.

May mà Giang Hà bị cận, chẳng thể nhìn rõ được vẻ mặt của Dương Tuyết Mai ở dưới.

Chứ nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết cô giáo đang muốn lột da mình sống đến mức nào!

Cũng may vì cô nói quá nhanh nên ngoài Dương Tuyết Mai ra, phần lớn mọi người có mặt đều không nghe rõ nội dung cụ thể. Vẻ mặt của mấy thầy cô trên khán đài tuy có hơi cứng lại nhưng không ai nói gì.

Giang Hà âm thầm cúi đầu tạ lỗi với Dương Tuyết Mai.

Cô thật sự không biết phải viết cái gì!