“Đừng đánh nữa.”
Giọng Giang Hà khàn đặc, đầy vẻ hèn mọn.
Tóc tai cô rối bù, vành mắt hoe đỏ, trên quần không biết bị rách một lỗ to từ đâu, để lộ vết thương bầm tím nơi đầu gối, trông thảm thương như một chú chó hoang.
“Đừng đánh nữa.”
Giọng Giang Hà lại mềm đi vài phần, như đang van nài.
Không khí lập tức ngưng đọng. Thời Hạ dường như đã nghe thấy, ma xui quỷ khiến thế nào lại buông Lục Nhân ra.
“Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì.”
Cuối cùng, bà chủ quán mì nhận ra sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát của mình. Dựa vào thẻ học sinh của Giang Hà để trên ghế, bà đã liên lạc được với Dương Tuyết Mai.
Cả đám mua dụng cụ xử lý vết thương ở phòng khám, còn chưa kịp bôi thuốc đã bị Dương Tuyết Mai lôi đến văn phòng tổ khối quen thuộc để “chờ xử lý”.
Vì mấy đứa “đàn em” gây sự là học sinh trường nghề bên cạnh, trường Hợp Hi không có quyền quản lý nên đành phải thả chúng về để trường tự giải quyết.
Vì vụ việc này liên lụy đến hai trường và còn dính đến chủ đề nhạy cảm như học sinh đánh nhau nên tổ khối đặc biệt coi trọng. Bị mấy cặp mắt sắc như diều hâu nhìn chằm chằm, áp lực từ các lãnh đạo cấp cao khiến mấy cô gái căng thẳng đến run cả người, không dám ngẩng đầu lên.
Đương nhiên là không bao gồm Thời Hạ đang khoanh tay đứng đó với vẻ mặt bất cần.
“Hu hu hu, em không cố ý, em thật sự không cố ý, là Thời Hạ! Cậu ta đánh em trước!”
Lục Nhân uất ức bĩu môi, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây cứ thế tuôn ra, khác hẳn với con điên vừa đánh nhau vừa chửi bới tục tĩu trong hẻm nhỏ lúc nãy.
“Còn giả vờ cái gì? Đổ thừa cho ai đấy!” Vết máu trên mặt Thời Hạ đã khô lại thành vài vệt trông rất đáng sợ. Cánh tay cô cũng hằn lên những vết bầm tím do bị cào cấu. Lúc này, mặc kệ vết thương đau rát, cô chỉ cười khẩy một tiếng.
Tuy nhiên Lục Nhân cũng chẳng khá hơn, mặt mũi cả hai đều bầm dập.
Thậm chí vết thương của cô ta còn có phần nghiêm trọng hơn Thời Hạ, trên mặt hằn đầy vết tát, khóe miệng vẫn còn rỉ máu.
“Tất cả im miệng cho tôi! Em! Và cả em nữa! Cãi cọ cái gì ở đây?”
Dương Tuyết Mai lạnh giọng quát lớn. Lục Nhân đang rơm rớm nước mắt liền lườm Thời Hạ một cái sắc lẹm, không cam tâm mím môi lại.
Đã vào đến văn phòng tổ khối rồi thì còn cãi được gì nữa.
Chẳng lẽ trận đòn này là do ma đánh à?
“Còn em nữa... Giang Hà!”
Ánh mắt cô Dương lướt qua Giang Hà đang cúi đầu không nói, trong mắt tràn đầy vẻ thất vọng. Cô thật sự không ngờ “học trò cưng” của mình lại bị cuốn vào vụ đánh nhau vớ vẩn này.
Lâm Sanh đang định mở miệng biện giải thì bị Thời Hạ chặn trước một bước.
“Bạn ấy không tham gia.”
Giang Hà không thể tin nổi mà nhìn Thời Hạ, hốc mắt cay xè, suýt nữa thì rơi lệ. Hàng mi dài cong vυ"t không ngừng rung động như một chú chim non hoảng hốt. Thời Hạ lại tự nhiên quay mặt đi, tránh ánh nhìn thẳng của cô.
Cậu ấy đang bảo vệ mình sao?
Giang Hà cảm thấy một dòng nước ấm chảy trong lòng.
Cô Dương hớp một ngụm trà rồi nhổ ra mấy cọng lá trà gây sặc.
“Camera của quán mì chúng tôi đã xem rồi. Còn trong hẻm nhỏ không có camera nên tôi không biết em ấy có tham gia hay không.”
Dương Tuyết Mai cười như không cười nhìn đám học trò đang cúi đầu như chim cút.
Giang Hà lặng lẽ nhắm mắt lại, thản nhiên chờ đợi cơn thịnh nộ ập đến.
Mấy người bị bắt nghe một bài giáo huấn dài mười phút, bao gồm cả việc giải thích các giá trị cốt lõi và phổ cập pháp luật về tội tụ tập đánh nhau.
Thời Hạ cúi đầu, hai tay đan vào nhau, nghịch từng ngón tay một. Người ở văn phòng nhưng hồn không biết đã bay đi đâu, dường như không nghe lọt một chữ nào, tự động bật chế độ im lặng.
Cô nhắm chặt mắt, hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi, chắc cũng đã nhịn lắm rồi mới không văng một câu tục tĩu ra.
Cuối cùng, Dương Tuyết Mai dường như đã nói mệt, rốt cuộc cũng đưa ra “phán quyết cuối cùng”.
Xem xét camera của quán mì thì đúng là Lục Nhân khıêυ khí©h trước. Nhưng vì cô ta cứ một mực khẳng định mình không cố ý (dù điều này không thể kiểm chứng) và cả hai đều đã ra tay nên ban lãnh đạo quyết định “đánh đều mỗi người năm mươi gậy”.
Cả ba đều bị phạt viết bản kiểm điểm 3000 chữ, Thời Hạ và Lục Nhân còn bị thêm một lỗi kỷ luật.
Đây đã là kết quả sau khi tổ khối cân nhắc tổng hợp. Dù sao trường Hợp Hi cũng là trường trọng điểm, chuyện học sinh tụ tập đánh nhau với trường nghề bên cạnh nếu lỡ truyền ra ngoài thì chỉ sợ sẽ bị người ta lên án.
Lục Nhân không nói gì, chỉ là khóe miệng co giật vài cái đầy vẻ không cam tâm. Nhưng vì đau nên cô ta chỉ có thể rên lên một tiếng rồi nhục nhã chấp nhận.
Thời Hạ thì tỏ ra không quan tâm. Với khuôn mặt “muôn hồng nghìn tía”, cô thờ ơ lên tiếng rồi một mình rời đi trước.
Lâm Sanh thì ấm ức đầy bụng, dường như muốn bênh vực cho Giang Hà vì cô thực sự chẳng làm gì cả. Không đợi Lâm Sanh bùng nổ, Giang Hà đã nhanh tay lẹ mắt kéo áo cô bạn rồi lôi đi.
“Cậu không biết cô Dương Tuyết Mai à, đừng làm cô ấy nổi giận!”
Lâm Sanh vừa bước ra khỏi cửa văn phòng miệng đã không ngừng nghỉ. Vừa thấy Lục Nhân đi tới từ phía đối diện, cô liền lộ vẻ chán ghét ra mặt, đi sang một lối khác, dường như cơn giận vừa nguôi lại nổi lên. Cô vội nhổ nước bọt hai cái tỏ vẻ xui xẻo.
Thời Hạ đang cúi đầu nghịch điện thoại thì thấy một bóng người quen thuộc thở hổn hển chạy qua bên cạnh. Cô hơi ngẩng đầu lên.
Giang Hà vội vã xách một túi thuốc mỡ ni lông chạy tới.
Thời Hạ bỏ điện thoại xuống, cũng không từ chối, mặc cho Giang Hà nâng khuôn mặt đầy vết thương của mình lên để bôi thuốc.
Dù động tác của Giang Hà đã rất nhẹ nhàng nhưng khi tăm bông chạm vào vết bầm tím, cơn đau rát vẫn khiến Thời Hạ phải lặng lẽ hít một hơi. Nhưng cô trước sau vẫn ngồi im trên ghế, không kêu một tiếng nào.
Khuôn mặt xinh đẹp ấy giờ đã chi chít những vết bầm tím. Vết tát đỏ ửng và vết cào rớm máu đan xen vào nhau, trông như một bảng màu đáng sợ.
“Ui!”
Sắc mặt Thời Hạ hơi nhăn lại, phát ra một tiếng rên rất nhẹ.
Giang Hà lại vén tay áo Thời Hạ lên. Trên đó cũng đầy những vết cào, dấu móng tay hằn rõ. Cái con nhỏ Lục Nhân đáng ghét này ra tay thật tàn nhẫn! Cách cả lớp áo mà cũng có thể cào đến chảy máu!
“Cậu... cậu làm vậy vì tớ sao?”
Thời Hạ nghe vậy liền mở mắt ra. Một khuôn mặt phóng đại của Giang Hà lập tức dí sát vào trước mặt cô. Ở khoảng cách gần như vậy thậm chí có thể thấy rõ cả mụn trứng cá trên mặt cô bạn. Cô gái nhíu mày, giọng điệu như đang chất vấn.
Thời Hạ thế mà lại cảm thấy có chút buồn cười, khẽ cười nhạt một tiếng.
“Đánh nhau vì cậu? Không có chuyện đó, tự dưng muốn đánh thôi, đơn giản vậy đó.”
Thời Hạ bĩu môi, trông vẻ mặt vô tội.
Cậu cứ cứng miệng đi. Giang Hà thầm lườm một cái trong lòng.
Sau khi bôi thuốc cho Thời Hạ xong, Giang Hà liền tỏ ra bộ dạng buồn bã đáng thương trước mặt cô ấy, mãi cho đến khi rời khỏi tầm mắt Thời Hạ mới phì cười một tiếng.