Ánh mắt Thời Hạ lạnh băng và sắc bén, không một chút đồng tình. Giờ khắc này, cô hoàn toàn biến mình thành một sát thủ máu lạnh.
Cô lại dùng sức một lần nữa, kéo Lục Nhân ra khỏi chỗ ngồi!
“Mày bị điên à?”
Lục Nhân đau đớn hét lên, không ngừng giãy giụa.
Nhưng sao cô ta có thể là đối thủ của Thời Hạ, bị cô dễ dàng kéo ra ngoài.
Tim Giang Hà như bị một sợi dây nhỏ treo lơ lửng trong gió.
Cậu ấy đi đâu rồi?
Giang Hà đột nhiên chạy ra khỏi quán mì. Lâm Sanh kinh hãi, không nghĩ nhiều cũng chạy theo sau.
Chịu đựng cơn đau nhói ở đầu gối, Giang Hà vừa chạy vừa vỗ vào đầu mình, một lần rồi lại một lần lặp đi lặp lại lời tự vấn lạnh lùng.
Sao mày có thể sơ ý như vậy!
Bên tai chỉ có tiếng gió vù vù. Cô có thể nghe được tiếng thở dốc của chính mình, cảm thấy thể lực đang dần cạn kiệt, đôi chân như đeo bao cát ngày càng nặng nề.
Cô càng lúc càng gần đến góc chết của con hẻm, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng đánh nhau và tiếng hét chói tai của Lục Nhân.
Giang Hà đã chạy không nổi nữa nhưng vẫn cố gắng chạy đến đầu hẻm.
Cô suy nghĩ một lúc rồi lại nhanh chóng đi đến một nơi chất đầy đồ cũ, tìm một cây gậy gỗ trông có vẻ chắc chắn rồi lại vòng về, ngồi xổm ở cửa hẻm thở hổn hển.
Khoan đã, không phải mình đến đây để can ngăn sao?
Sao lại cầm theo vũ khí thế này!
Lâm Sanh và đám đàn em cũng chạy tới nhưng không vội xông vào mà ngồi xổm dưới đất thở dốc.
Giang Hà từng bước đi vào con hẻm. Lâm Sanh chưa kịp thở đều hơi cũng loạng choạng đi theo.
Ba đứa đàn em thì rón rén như trộm, ôm lấy nhau đi sau lưng Lâm Sanh.
Con gái đánh nhau có thể không kịch liệt như con trai nhưng mức độ tàn nhẫn thì tuyệt đối không thua kém.
Lục Nhân và Thời Hạ, ngày thường đều rất chú trọng hình tượng, nhưng một khi đã đánh nhau thì hình tượng cũng chẳng là cái thá gì! Cả hai đều quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời.
Trong đó Thời Hạ là thảm hại nhất, lớp trang điểm đã lem hết, son môi trong lúc đánh nhau không cẩn thận quệt lên cả mặt.
Không ngờ Lục Nhân cũng có chút bản lĩnh, ngày thường vênh váo hống hách, lúc đánh nhau khí thế vẫn không giảm.
Móng tay của Lục Nhân để dài, trực tiếp cào vào mặt Thời Hạ, vừa cào vừa chửi.
“Tao đào mả tổ tông nhà mày lên! Mày nghĩ mày là cái thá gì?”
Thời Hạ cũng không chịu yếu thế.
Cô tuy thấy khó hiểu trước cơn tức giận đột ngột của mình nhưng đã đánh nhau rồi thì không thể xin lỗi rồi không đánh nữa. Hơn nữa, con nhỏ trước mắt này vốn đã thiếu đòn.
Đúng lúc “thay trời hành đạo”!
Dù Thời Hạ đánh không dùng nhiều sức nhưng cũng đủ làm Lục Nhân đau đến tái mặt, lực tay đang bóp Thời Hạ cũng lỏng đi vài phần.
Thời Hạ khẽ mỉm cười, nhân cơ hội xoay người một cái, đè chặt Lục Nhân xuống đất!
Sức tay của Thời Hạ lớn đến đáng sợ. Một tay cô ghì chặt Lục Nhân, mặc cho cô ta giãy giụa thế nào cũng không thể nhúc nhích.
Tay còn lại trực tiếp tát một cái vào mặt cô ta!
Lục Nhân cảm thấy mặt nóng rát, còn chưa kịp phản ứng thì ngay sau đó lại là một cái tát nữa, đánh đến mức Lục Nhân hoa mắt chóng mặt, đầu vẹo sang một bên! Lại bị Thời Hạ túm tóc kéo lại, tiếp tục đánh!
Trong con hẻm không ngừng vang lên tiếng tát giòn giã khiến ba đứa đàn em sợ hãi.
“Thời Hạ! Bình tĩnh, bình tĩnh!”
Giang Hà trực tiếp xông lên, một tay ôm lấy eo Thời Hạ!
Nhưng Thời Hạ đã đánh hăng máu, sao có thể để cô cản lại?
Giang Hà thấy Thời Hạ sắp thoát khỏi sự cản trở của mình, vội ra hiệu cho Lâm Sanh đang đứng bên cạnh, muốn cô ấy giúp một tay.
Lại bỏ qua một sự thật đáng sợ.
Lâm Sanh tính cách đanh đá, đánh nhau cũng rất hiên ngang. Cô ấy thoải mái hạ gục một đứa.
Dùng chính cây gậy gỗ mà Giang Hà vớ được.
Lần này thì xong thật rồi.
Vốn chỉ là mâu thuẫn giữa Thời Hạ và Lục Nhân, Lâm Sanh cứ thế mơ hồ tham gia vào, trực tiếp biến thành “đánh nhau tập thể”!
Giang Hà khóc không ra nước mắt. Ngay lúc cô đang phân tâm, Thời Hạ đã thoát khỏi sự kìm kẹp của cô.
Hai người càng đánh càng kịch liệt, trên mặt đều có những vết thương lớn nhỏ. Giang Hà luống cuống tay chân đứng cách đó không xa. Mỗi lần định xông lên can ngăn, hai người lại đổi hướng tiếp tục đánh!
Giang Hà đi đi dừng dừng, mãi không tìm được thời cơ thích hợp để vào can.
“Mày nghĩ mày là cái thá gì?” Khóe mắt Thời Hạ như muốn nứt ra, tóc đã rối tung, vết máu rỉ ra từ khóe miệng khiến cả khuôn mặt cô trở nên có chút đáng sợ, phảng phất như một con quỷ dữ từ địa ngục lên đòi mạng.
“Thời Hạ mày là đồ lăng loàn, mày nghĩ mày là thứ tốt đẹp gì? Mày với mẹ mày giống hệt nhau! Rắn chuột một ổ! Chuột sinh con ra biết đào hang! Mẹ mày không biết đã ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông hoang sau lưng mày, mày còn có mặt mũi mắng tao à? Mày nghĩ con Giang Hà đó thật lòng làm bạn với mày sao? Mày vừa chuyển trường đến nó đã vội vàng bám lấy, chẳng qua nó chỉ muốn khoe khoang thành tích của mình tốt đến mức nào thôi! Mày nghĩ nó là thứ tốt đẹp gì?”
Lục Nhân chửi một tràng dài, dùng những từ ngữ cực kỳ khó nghe. Giang Hà nghe xong cũng không kìm được cơn giận, suýt nữa không nhịn được mà lao lên đấm Lục Nhân hai quả.
Đều là phụ nữ, sao có thể nói ra những lời khó nghe như vậy? Cô ta trước nay không hề coi trọng giới tính của mình, đương nhiên sẽ ỷ mạnh hϊếp yếu, giống như bộ tộc ăn thịt người mà Giang Hà từng nghe nói.
Tàn bạo và dã man.
Thời Hạ nghe xong, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh đến tột cùng. Vết thương chí mạng của cô đã bị chọc trúng. Thời Hạ phảng phất biến thành một mãnh thú hung ác, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Lục Nhân, hận không thể xé cô ta thành tám mảnh!
Sát khí ẩn sâu trong đáy mắt, thứ mà người khác khó có thể nhận ra.
Từ từ hiện lên.