Tốc độ chấm bài của giáo viên trường Hợp Hi luôn rất nhanh. Chỉ qua một cuối tuần, điểm thi tháng đã có, kèm theo đó là một thông báo kỷ luật còn mới tinh.
Là của cô gái đã hãm hại họ, tên Bành Hân Viện.
Giang Hà nắm chặt tay, trong mắt ánh lên vẻ bất mãn tột độ.
Cậu ta vẫn không chịu khai ra sao?
Tổ khối lần đầu gặp phải tình huống này. Vì người trong cuộc không nói ra được lý do nên họ đành “tự ý quyết định” cho qua chuyện, coi chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không. Tuy nhiên xét thấy hành vi này quá mức nham hiểm nên miễn cưỡng đưa ra một hình phạt để răn đe.
Giang Hà thở ra một hơi nặng nề. Cô rõ ràng không hài lòng với cách xử lý này. Nhưng ai thèm quan tâm đến suy nghĩ của một học sinh bình thường chứ? Việc khiến ông thầy thể dục kia bị đuổi việc dường như đã là tất cả những gì cô có thể làm.
Nếu bây giờ cô tùy tiện làm ầm lên một trận nữa thì chẳng khác nào châu chấu đá xe, tự rước lấy nhục. Dù trường công không có quyền tùy ý đuổi học sinh nhưng những hình thức như “lưu ban xem xét” hay “khuyên thôi học” vẫn đủ sức làm cho một học sinh tâm lý chưa vững phải khốn đốn.
Giang Hà buồn bực xoay xoay cây bút bi trong tay. Cơn bực dọc trong lòng khiến cô chẳng còn tâm trạng nghe giảng, đành nhìn quanh quất để dời đi sự chú ý.
Không biết có phải ảo giác không, thỉnh thoảng khi ánh mắt chạm phải Lục Nhân ngồi hàng sau, cô ta luôn nhếch mép cười một cách đầy khıêυ khí©h, cố tình chọc tức từng dây thần kinh của cô.
Như thể đang im lặng chế nhạo: Mày phát hiện ra thì đã sao? Chỉ cần nó cắn chết cũng không khai tao ra thì tao vẫn ở đây thôi.
Điều đáng mừng duy nhất chính là thái độ của Thời Hạ đối với cô đã thay đổi.
Dù phần lớn thời gian sắc mặt Thời Hạ vẫn lạnh như một tảng băng vạn năm không tan nhưng dù sao cũng có thể coi là nửa người bạn, thỉnh thoảng cũng có thể cùng nhau ăn một bữa cơm.
Đó đã là một tiến bộ rất lớn rồi.
“Thời Hạ, trưa nay cậu ăn ở trường hay...”
Trưa tan học, Giang Hà lại theo lệ cũ hỏi Thời Hạ.
“Ăn ngoài.”
“À đúng rồi, hôm nay Lâm Sanh cũng muốn đi cùng chúng ta.”
“Tùy.”
Chuyện này đã thành thói quen. Mối quan hệ của hai người bây giờ chẳng khác gì bạn học bình thường.
Nhưng Giang Hà vẫn không thích Thời Hạ như vậy, lúc nào cũng nói “tùy”, lúc nào cũng đẩy người khác ra xa ngàn dặm, giống như một tấm phông nền di động.
Cô cần phải có ý chí của Ngu Công dời núi, cầm công cụ cùn mòn ngày qua ngày đập mạnh vào lớp băng cứng bao quanh Thời Hạ, dù chỉ có thể tạo ra một vết nứt nhỏ đến không thể nhận ra cũng đã là rất tốt rồi.
Thời gian nghỉ trưa của trường Hợp Hi rất gấp nên ít ai về nhà ăn cơm, trừ những người ở gần trường hoặc ở trong khu vực tuyển sinh.
Giang Hà nghĩ ngợi rồi có chút rụt rè mở lời: “Chúng ta ra quán đối diện đèn xanh đèn đỏ ở cổng trường ăn đi. Chỉ cần đi nhanh một chút chắc là sẽ giành được chỗ.”
Kiếp trước, ba người họ vì sợ đông nên đã đến một quán mì khá vắng vẻ gần trường. Lục Nhân vừa hay cũng dẫn theo mấy đứa đàn em của mình ở đó nên hai bên đã xảy ra xung đột.
Thời Hạ và Lâm Sanh vì bảo vệ cô mà đã đánh nhau một trận với bọn họ.
Giang Hà vì sợ hãi nên không dám lên giúp, chỉ đứng một bên run rẩy, cả người gần như ngất đi.
Kiếp trước mọi chuyện đã kết thúc ra sao cô không còn nhớ rõ nữa.
Chỉ biết chuyện đó đã ầm ĩ đến tận đồn công an, rất nghiêm trọng, Thời Hạ còn bị nhà trường ghi một lỗi.
Thời Hạ dừng lại một chút rồi nhận xét: “Chỗ nào cũng đông như nhau thôi.”
“Không sao đâu, gần mà!”
Thời Hạ bất lực lắc đầu, vẫn kiên quyết muốn đi đến nơi xa trường hơn. Sau khi nói xong quan điểm của mình, cô lại cúi đầu nghịch điện thoại không muốn nói thêm một lời nào.
Giang Hà thấy không thuyết phục được cô ấy đành phải thỏa hiệp, âm thầm suy nghĩ đối sách.
Khi tiếng chuông báo hết tiết học cuối cùng của buổi sáng vang lên, sân trường Hợp Hi lập tức sôi sục. Từng đám người từ bốn phương tám hướng ùa ra, nháy mắt đã đổ dồn về phía cầu thang.
Sân trường yên tĩnh dần trở nên náo nhiệt nhưng sự náo nhiệt này không liên quan đến họ.
Ba cô gái Lâm Sanh, Thời Hạ và Giang Hà.
Ba người cùng đi xuống lầu. Lâm Sanh và Giang Hà sánh vai đi trước, Thời Hạ một mình cúi đầu nghịch điện thoại, lững thững theo sau. Không khí vô cùng ngượng ngùng.
Vì ba người đi sau cùng nên dãy Bác Nhã có vẻ rất yên tĩnh, bên ngoài chỉ lác đác vài bóng người.
Ba người đi qua đèn xanh đèn đỏ, bước vào dãy phố dài đối diện trường Hợp Hi rồi đột ngột dừng chân.
Dãy phố này vốn không rộng nhưng phía gần đường cái lại bày đầy các quán ăn vặt khiến nó càng thêm chật chội.
Người qua kẻ lại đông đến mức có thể nói là chật như nêm cối.
Tiếng nêm nếm gia vị, tiếng bàn tán và tiếng xe cộ chạy.
Không khí cũng vô cùng ngột ngạt. Mùi mồ hôi, mùi thịt nướng quyện với mùi tinh dầu ngọt gắt từ tiệm bánh kem ven đường khiến người ta thật sự không chịu nổi.
Ba người cứ thế đứng ngây ra đó, ngơ ngác nhìn dòng người qua lại.
Thời Hạ sững người một lúc rồi lại trở lại bình thường. Cô đeo tai nghe lên, bắt đầu nghe nhạc nhẹ, thờ ơ nhìn đám đông chen chúc trước mắt.
Lâm Sanh và Giang Hà đều bất giác nhắm mắt lại, lộ ra vẻ mặt như sắp “anh dũng hy sinh”. Họ hét lên một tiếng rồi lao vào đám đông, chuẩn bị chen lấn!
Giang Hà đi đầu, liều mạng chen về phía đầu kia của dãy phố, không biết đã bị va vào bao nhiêu lần.
Trán ai cũng lấm tấm mồ hôi. Giang Hà lơ đãng một chút mặt đã đập thẳng vào cặp sách của một cô gái!
Cô gái kia nhíu mày quay lại nhìn. Thấy vẻ mặt vô tội của Giang Hà, cô ta dừng lại một chút, nuốt nước bọt mấy lần như định nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói gì mà tiếp tục đi về phía trước.
Giang Hà vừa xoa cái mũi bị va vào vừa nói: “Xin lỗi nhé! Thật sự xin lỗi!”
Sau đó cô lại kéo Lâm Sanh tiếp tục chen lấn.