Dù sao Giang Hà trước khi sống lại cũng là người trưởng thành. Dù chuyện này quá đỗi kỳ lạ, cô cũng nhanh chóng chấp nhận được sự thật khó tin này.
Người trẻ tuổi vốn có khả năng tiếp thu mọi chuyện rất nhanh.
Nếu đã được quay lại, cô đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội trêu tức người khác.
“Có gì mà ngạc nhiên? Nhìn nữa à? Nhìn nữa là rớt cả tròng mắt ra ngoài bây giờ!”
Mặt Tô Dương thoáng chốc đỏ bừng. Giang Hà tinh nghịch lè lưỡi trêu cậu ta, rồi lại cúi đầu xuống, vẻ mặt nghiêm túc trở lại để tiếp tục làm bài.
Dường như Giang Hà tinh nghịch ban nãy chỉ là một “nhân cách khác” trong cơ thể cô.
Đóng vai một học sinh quả thực không dễ dàng.
Giang Hà có chút thán phục kỹ năng diễn xuất của chính mình.
Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường phía trên bục giảng rồi lẩm bẩm: “Sắp 10 giờ 40 rồi.”
Nói xong chính cô cũng phải kinh ngạc, thầm nghĩ: [Mình vẫn còn nhớ rõ đến thế cơ à!]
Cũng không có gì lạ. Với cái chế độ kỷ luật như nhà tù của trường mình ngày trước, chỉ cần ở đây nửa tháng là cơ thể sẽ tự động ghi nhớ lịch trình và hành động theo bản năng.
Giang Hà cảm thán một lúc, sau đó gập sách bài tập lại, cất vào ngăn bàn rồi nhìn lên thời khóa biểu ghi trên bảng đen.
Tiết tiếp theo là Lịch Sử.
Giang Hà lục lọi trong ngăn bàn một hồi rồi lấy ra cuốn sách Sử.
“Cạch” một tiếng, cô đóng nắp bút lại.
Cửa sau lớp học bỗng có tiếng xôn xao, mấy nam sinh mặt mày tươi rói bước vào. Khi bọn họ đi ngang qua bàn Giang Hà, cô nghe được tiếng bọn họ thì thầm đầy phấn khích.
“Nghe nói có bạn học mới chuyển đến à?”
“Hình như từ thành phố lớn về đấy. Sao tự dưng lại chuyển đến cái huyện nhỏ rách nát của bọn mình nhỉ?”
Thời Hạ?
Hôm nay là ngày Thời Hạ chuyển đến lớp?
Như có một cây búa tạ nện mạnh vào đầu Giang Hà. Bộ não vốn đang trì trệ vì chưa thích ứng được với việc sống lại của cô bỗng chốc trở nên tỉnh táo.
Ngày Thời Hạ mới vào lớp, cô ấy đã gây ra một chấn động không hề nhỏ.
Giang Hà kích động đến mức hai tay run lên bần bật. Cô không kìm được mà dõi theo những ánh mắt tò mò của các bạn học khác, thỉnh thoảng lại liếc về phía cánh cửa sau đang khép hờ.
Tần suất liếc nhìn của cô nhiều đến nỗi khiến mọi người xung quanh phải chú ý. Cô thật sự rất muốn nhìn thấy Thời Hạ.
Muốn được nhìn thấy dáng vẻ ngây ngô thời học sinh của cô ấy.
Ký ức đau khổ của kiếp trước cũng ùa về, đè nặng lên khiến cô không thở nổi.
Cả một đời ngắn ngủi, cô toàn làm những chuyện hèn nhát, không chỉ hại bản thân mà còn liên lụy cả Thời Hạ!
Haiz, chuyện cũ nghĩ lại mà đau lòng!
Giang Hà thở dài một tiếng, ánh mắt dần ảm đạm.
Nhận thấy những ánh nhìn khác lạ của bạn học xung quanh, Giang Hà buộc phải thoát ra khỏi dòng hồi ức đau khổ. Cô vờ như không có chuyện gì, vội lên tiếng để xua đi sự ngượng ngùng.
“Thấy chưa? Trông thế nào? Chẳng phải các cậu tò mò về bạn mới lắm sao?”
Tô Dương vừa định mở miệng thì đúng lúc đó, chuông vào lớp vang lên.
Ông thầy giáo trung niên bị hói kiểu Địa Trung Hải cầm theo thước kẻ và giáo án bước vào.
“Hửm? Sao hôm nay đứa nào đứa nấy cũng phấn khích thế?”
Ông thầy nói một tràng tiếng phổ thông lơ lớ, giọng điệu hài hước khiến cả lớp đang im lặng bỗng bật cười rộ lên.
“Thầy Viagra ơi... hôm nay... có bạn mới ạ!”
Một đám nam sinh ngồi bàn cuối che miệng cười khúc khích, nói không rõ lời.
“?”
Ông thầy Sử có biệt danh “Viagra” càng thêm khó hiểu, không biết hôm nay lũ tiểu quỷ này bị làm sao.
“Viagra” chỉ vào nam sinh cười to nhất, cũng chính là bạn cùng bàn của Giang Hà, Tô Dương.
“Toang rồi!”
Một cậu bạn thân của Tô Dương không nhịn được, che miệng cười trên nỗi đau của bạn.
“Cậu trả lời một câu hỏi dễ nhất quả đất này. Tôi hỏi cậu, ba cuộc cải tạo lớn là ba cuộc nào?”
“Dạ là nông nghiệp, thủ công nghiệp và công thương nghiệp tư bản chủ nghĩa ạ.”
“Rất tốt, ngồi xuống đi.”
Tô Dương ngồi xuống, ra vẻ cool ngầu vuốt lại mái tóc.
Trông cậu ta như muốn nói: [Thấy anh mày ngầu chưa!]
Con trai ở tuổi này đều thích thể hiện trước mặt con gái. Dù trông có hơi sến súa thậm chí là phản cảm, nhưng chỉ cần tâm tính không xấu, Giang Hà cũng chẳng muốn bình luận nhiều.
Cô mở sách ra, bắt đầu ôn lại kiến thức cũ.
Vì đã qua quá lâu rồi nên cô cũng không còn nhớ được bao nhiêu.
Tô Dương ngồi bên cạnh cô dùng giọng điệu cà khịa: “Không thể nào không thể nào, thời buổi này vẫn có người soạn bài trước sao?”
Câu này cậu ta nói không sai, bây giờ cô quả thực không cần làm việc đó.
Mặc dù kiến thức thời trung học cô đã quên quá nửa, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua một lần, những gì đã học trong quá khứ liền hiện ra trong đầu cô như một cuốn phim quay chậm.
Nhưng vì giọng điệu của cậu ta quá đáng đòn, Giang Hà bị chọc cho tức cười. Cô không nhịn được nữa, đang định cho cậu ta một cước.
Phải cho cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày này biết, cô không phải dạng dễ bắt nạt!
“Két.”
Giang Hà đột nhiên quay đầu lại, trong mắt chợt dâng lên một tầng nước.