Chương 18

Cô có thể nhận ra rõ ràng thái độ của Thời Hạ đối với mình đang dần thay đổi, dù cho cô bạn cứng miệng kia có lẽ sẽ không bao giờ thừa nhận.

Hay nói đúng hơn là cô ấy sắp không giả vờ nổi nữa rồi.

Tuy nhiên vẫn còn thiếu một thời cơ thích hợp.

Hôm nay tâm trạng của Giang Hà rất tốt, khóe miệng cứ cong lên mãi, cho đến lúc về lớp vẫn chưa hạ xuống. Tô Dương nhìn cô, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi.

Khoảng thời gian này, thái độ của Giang Hà đối với Tô Dương vẫn luôn không mặn không nhạt. Suy cho cùng cả hai đã không còn thân thiết như xưa. Tô Dương dường như cũng đã nhận ra điều gì đó, cậu là một thiếu niên rất trọng tình nghĩa và cũng luôn thông minh.

Với người thông minh, Giang Hà không cần phải nói nhiều.

Một ánh mắt hay một cử chỉ nhỏ cũng đủ để cậu ấy hiểu được ý cô muốn biểu đạt.

Tô Dương đã có một khoảng thời gian chìm trong dằn vặt và nghi ngờ bản thân, đã từng mông lung và đấu tranh.

Cậu rất muốn duy trì tình bạn này nhưng lại không thể nắm bắt được thái độ của Giang Hà trong thời gian qua.

Nhận ra sự hoài nghi của cậu, ánh mắt Giang Hà dịu đi vài phần. Cô mỉm cười, để lộ ra chiếc răng nanh đáng yêu. Chỉ một khoảnh khắc đơn giản như vậy thôi cũng đủ khiến Tô Dương có cảm giác như được quay về quá khứ.

Giang Hà chần chừ một lúc, cân nhắc giọng điệu của mình.

“Chúng ta vẫn là bạn, chỉ là có một vài phương diện, cậu cần chú ý một chút.”

Giang Hà chụm ngón trỏ và ngón cái lại, có chút nghịch ngợm ra hiệu với Tô Dương.

Ý của cô là có thể đối xử bình thường với nhau, nhưng những chuyện khác thì đừng nên suy nghĩ đến.

Tô Dương cụp mắt xuống, che đi vẻ u ám trong đó.

Kỳ thi tháng chuyện có thể xem nhẹ cũng có thể xem trọng, đã từ từ hạ màn hai ngày sau đó.

Dãy Bác Nhã lại một trận “ma khóc sói gào”. Đám học sinh ngông cuồng tuổi thiếu niên đồng loạt ghé vào lan can hành lang, hò hét những thứ lộn xộn gì đó xuống dưới lầu, ồn ào muốn chết.

Ngoại trừ Giang Hà và Thời Hạ, tất cả đều đi xem náo nhiệt.

Hai người họ, một người là không cần phải hóng, một người là không có hứng thú để hóng.

Một “Ngọa Long” — không thi môn Ngữ văn.

Một “Phượng Sồ” — Toán, Lý, Hóa toàn khoanh C.

Lan can hành lang bốn phía chật ních học sinh ra xem náo nhiệt, ồn ào như một tổ ong. Tất cả đều mặc đồng phục màu xanh lá cây, tụ tập lại một chỗ trông như một “thảo nguyên xanh mướt”.

Tiếng la hét, tiếng hoan hô, tiếng vỗ tay ở dãy Bác Nhã hòa thành một làn sóng dữ dội, từng đợt từng đợt cuốn trôi đi tất cả sự phẫn nộ và không cam lòng của họ.

Thời Hạ cúi đầu, hàng mi đen dài cụp xuống. Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, lông mày cô nhíu lại càng chặt hơn.

Các thầy cô giám thị sốt ruột muốn duy trì trật tự nhưng học sinh đã vây thành ba vòng trong ba vòng ngoài, tạo thành một “bức tường người” dày đặc, căn bản không thể chen vào được.

Giang Hà cuối cùng cũng không nhịn được, ghé vào cửa sổ cười phá lên một trận, mặt nhăn lại như một đóa hoa mẫu đơn bị vò nát.

Thời Hạ ngẩng đầu nhìn cô một cái, khóe miệng bất giác nhếch lên.

Giang Hà cúi người, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc về ký túc xá thì một cơn lạnh buốt xương đột nhiên lan ra từ lòng bàn chân, chạy thẳng đến tứ chi rồi từ từ ngấm vào tủy... Tay chân cô hơi run lên.

Lạnh, nhưng gò má và vành tai lại nóng ran như bị đặt trên lửa nướng.

Cảnh vật trước mắt không biết từ lúc nào đã trở nên có chút mơ hồ. Giang Hà run rẩy đưa ngón tay lạnh ngắt lên sờ vành tai.

Nóng bỏng.

Cảm giác như không phải đang sờ vào vành tai mềm mại mà là một cục than đang cháy đỏ rực trong lò luyện.

Cô lảo đảo đi đến cửa sổ, nhờ ánh sáng phản chiếu trên tấm kính, cô nhìn rõ bộ dạng của mình lúc này.

Hai má đỏ bừng, đôi mắt vô hồn mông lung nhìn về phía trước.

Cảm giác như vừa uống phải thứ thuốc kí©h thí©ɧ gì đó...

Đây thật là một so sánh tồi tệ, Giang Hà nghĩ.

Thời Hạ cũng phát hiện ra sự khác thường của Giang Hà. Cô dùng một tay kéo cô ấy lại rồi nhẹ nhàng nâng đầu Giang Hà lên.

Chóp mũi Giang Hà thoang thoảng mùi hoa nhài dịu nhẹ, ngửi rất dễ chịu, khác hẳn với mùi dầu gội rẻ tiền ngọt gắt mà cô thường dùng.

Tóc Thời Hạ rất dài, hơi xoăn. Cô không thích buộc tóc, bất kể thời tiết nóng hay lạnh đều xõa tung.

Mái tóc xõa của nữ chính trong phim truyền hình là sự trưởng thành, ổn trọng, là sự dịu dàng đáng yêu. Còn mái tóc xõa của Thời Hạ không những không toát lên vẻ dịu dàng mà ngược lại giống như một con tuấn mã tùy ý phi nước đại, tràn đầy vẻ hoang dã, trông càng ngạo nghễ, càng phóng khoáng.

Ai mà chịu nổi chứ?

Nhưng Giang Hà đáng thương không kịp kinh ngạc trước sự thay đổi thái độ của Thời Hạ. Một cơn choáng váng đột ngột ập đến, cô loạng choạng rồi ngã thẳng vào lòng Thời Hạ!

Lông mày Thời Hạ nhíu lại đến mức có thể kẹp chết một con muỗi, dường như có chút ghét bỏ. Cô vốn không thích tiếp xúc thân thể gần gũi với người khác, nhưng xét thấy Giang Hà là “bệnh nhân” nên không trực tiếp đẩy ra.

Thời Hạ ỷ vào sức đề kháng tốt của mình nên không mặc thêm áo. So với Giang Hà, ngón tay cô mới thực sự như vừa lấy ra từ tủ đông, lạnh buốt xương, nhưng khi nhẹ nhàng áp lên gò má nóng rẫy của Giang Hà lại vô cùng mát mẻ dễ chịu.

“Sốt rồi à?”

Thời Hạ đưa mu bàn tay lên sờ trán Giang Hà.

“Ừ.”

Giang Hà khàn khàn trả lời. Cổ họng cô rất đau như có một viên đá thô ráp mắc kẹt, giọng nói nghe như chiếc đĩa nhạc cũ kỹ lâu ngày phát ra tiếng ma sát kèn kẹt.