Hai người nhìn nhau, sau đó Giang Hà nhẹ nhàng đẩy cửa. Cả hai một trước một sau bước vào. Với tâm lý thử vận may, Giang Hà bật công tắc trên bức tường gạch men trước bục giảng.
Bóng đèn tuýp bám bụi trên trần nhà nhấp nháy vài cái.
Ánh đèn lập tức soi sáng cả căn phòng!
Có điện?
Đáy mắt hai người đều ánh lên một tia nghi hoặc.
Giang Hà chắp tay sau lưng đi một vòng quanh lớp như lãnh đạo đi tuần, lướt qua những tờ thông báo điểm đã ố vàng dán trên tường. Thời Hạ thì đi dạo trong lớp, xem những dòng chữ mà các anh chị khóa trước viết trên bàn gỗ.
Chữ viết nguệch ngoạc, đủ thứ trên đời.
Giang Hà xem mà khóe miệng giật giật, nín cười.
Nhìn đến vị trí chính giữa dãy thứ hai, tầm mắt cô bị những dòng chữ chi chít trên bàn thu hút. Cô đột nhiên cúi người xuống xem cho rõ.
Trên mặt bàn dùng bút bi viết chi chít kín cả mặt bàn. Dù đã qua mấy năm tháng nhưng vết mực vẫn còn rõ.
Có mấy chữ được viết rất mạnh, như dùng dao khắc, hằn sâu xuống cả mặt bàn gỗ!
Liếc mắt nhìn lại, tất cả đều là một cái tên.
“Lê Diệp”
Nét chữ thanh tú, rõ ràng là do một bạn nữ viết.
Giang Hà đầy nghi hoặc, trong lòng suy đoán về mối quan hệ của hai người. Cô dời tầm mắt sang phải, nhìn chiếc bàn bên cạnh, trên đó đầy từ vựng tiếng Anh, công thức toán học, còn vẽ cả mấy cái mặt cười!
“Phì!”
Giang Hà bị chọc cười.
Xem xong mặt bàn dãy đầu, Giang Hà tung tăng đi đến chỗ Thời Hạ.
Thời Hạ đang chăm chú nhìn bảng điểm dán trên tường. Giang Hà ghé đầu qua xem một lúc rồi kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt!
Trời đất ơi, toàn là lớp khối tự nhiên.
Điểm các môn chính toàn là ba chữ số, điểm các môn phụ toàn bắt đầu bằng “7, 8, 9”. Ngay cả bạn đứng cuối cùng, môn Toán cũng được 128 điểm!
Sự bá đạo đến áp đảo phủ kín cả tờ giấy!
Mắt Giang Hà mở to, lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ như đang “chiêm ngưỡng cao nhân”, nhìn chằm chằm vào người đứng đầu.
Trang giấy ố vàng kể lại dấu vết của năm tháng nhưng không thể xóa đi sự huy hoàng đã từng có.
“Hứa Nam Chi.”
Giang Hà nhẹ giọng đọc tên người đứng đầu, trong lòng thầm tán thưởng rồi xem điểm từng môn.
“Ngữ văn 138, Toán 148, Tiếng Anh 150, Vật lý 96, Hóa học 98, Sinh học 100!”
Giang Hà gần như phải cố hết sức để kìm nén sự kích động, cố gắng dùng giọng điệu ổn định nhất để đọc ra, nhưng phản ứng quá mức bình thản dường như lại không xứng với thực lực kinh người của “Hứa Nam Chi” kia.
Cô không hề có ý phân biệt giới tính, một cô gái có thể đạt đến trình độ cao như vậy ở khối tự nhiên, không biết đã phải nỗ lực đến mức nào.
Giang Hà không muốn nghĩ nhiều, tiếp tục “chiêm ngưỡng cao nhân”, chuyển ánh mắt sang vị trí thứ hai trên bảng điểm.
Ngữ văn và Tiếng Anh kém hơn Hứa Nam Chi một chút, các môn khác thì trình độ tương đương. Cũng là một học bá.
“Giang Lăng?”
“Chiều đã ghé bến Giang Lăng?”
Thời Hạ cũng ghé đầu qua, mang theo vài phần tò mò hiếm khi xuất hiện trên mặt cô. Cô nheo mắt đánh giá cái tên đó như muốn dán chặt tầm mắt vào trang giấy.
“Giang Lăng... Là chị ấy? Cái người... nữ... chị ấy?”
Thời Hạ hiển nhiên không chắc chắn lắm, miệng có chút mơ hồ thốt ra mấy từ rời rạc.
“Cậu biết à?”
Giang Hà hỏi, giọng điệu không giấu được sự vui mừng, thậm chí còn có chút mong đợi.
Thời Hạ hơi chần chừ rồi gật đầu.
“Mấy hôm trước, chị ấy có đến.”
Thời Hạ day day thái dương, vừa day vừa hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó.
“Hôm đó cậu không có ở trường, chị ấy đã đến.”
“Ừ.”
“Chị ấy ở cổng trường, nói mình tên là Giang Lăng nhưng không nói mình đến để làm gì.”
“Ừ.”
“Ngoài hai mươi, tuổi tác cũng khớp, chỉ là... trông có chút...”
“Có chút gì?” Giang Hà hít một hơi hỏi, cô đột nhiên có chút căng thẳng.
Thời Hạ khéo léo chỉ chỉ vào thái dương mình.
“Chỗ này không được bình thường lắm, nhưng lại không giống người điên.”
“Ừ.”
Giang Hà nghe Thời Hạ kể, chỉ “ừ” một tiếng chứ không trả lời gì nhiều.
Đây là đoạn nói chuyện dài nhất của Thời Hạ với cô kể từ đầu năm học, tuy đứt quãng, tuy cực kỳ ngắn gọn, tuy không hề có cảm xúc.
Cô đã rất thỏa mãn rồi.
Đối với cô gái bí ẩn tên “Giang Lăng” kia, Giang Hà cũng chỉ tò mò mà thôi, không có suy nghĩ gì nhiều. Rốt cuộc, cô ấy chỉ là một đàn chị xa lạ.
“Tôi có hỏi thăm rồi, chị ấy mỗi năm, gần như vào lúc này, đều sẽ đến. Tháng tư cũng sẽ về.”
Đôi mắt hoa đào quyến rũ của Thời Hạ nhìn sâu vào Giang Hà, như thể có thể moi ra mọi bí mật giấu kín trong đáy mắt cô.
“Muốn gặp thì cứ chờ đi.”
Thời Hạ nhìn cô đầy ẩn ý.
“Đi thôi.”
Giang Hà gật đầu. Khi cô quay đầu lại thì Thời Hạ đã đi được một đoạn xa.
Nhìn lại căn phòng học đó lần cuối, Giang Hà bước nhanh hơn để rời đi.
Đi qua hành lang dài nối liền hai dãy nhà, hai người trở về dãy Bác Nhã mới.
Mà dãy “Bác Nhã” cũ, cùng với ánh mặt trời yếu dần, từ từ biến mất trong bóng tối. Những bí mật giấu kín trong dãy nhà đó giống như hoa rơi, cuối cùng vẫn trở về với cát bụi đen kịt.
Chỉ có căn phòng học kia, hai người quên tắt đèn, trở thành nguồn sáng duy nhất.
Ánh đèn chớp tắt le lói trong bóng đêm, giống như ma trơi, trông thật sự có chút đáng sợ.
Phòng thi một mảnh ồn ào.
Thời Hạ không hề để tâm đến ánh mắt khác thường của cô giám thị, ngẩng đầu bước vào lớp. Cô vươn ngón trỏ thon dài, nhẹ nhàng móc quai cặp sách lên rồi quăng lên vai. Một tay nắm quai cặp, một tay thò vào trong rồi tự nhiên lôi ra một chiếc điện thoại.
Cô giám thị đã mang phiếu trả lời đi rồi. Vì cô không trở về đúng giờ nên bị coi là bỏ thi, bài thi đã bị thu lại. (May mà cô đã làm xong trước khi ra ngoài)
Cả phòng thi chỉ còn lại hai người họ. Cô gái cầm điện thoại, có chút nghịch ngợm huơ huơ trước mặt Giang Hà. Ánh mắt mang theo mười phần trêu chọc và khıêυ khí©h, phảng phất như một con kền kền kiêu ngạo khó thuần.
Khẽ cười một tiếng, Giang Hà nhìn cô gái trước mắt lắc lắc cặp sách của mình, nụ cười tràn đầy vẻ phóng khoáng hào hùng. Rồi, bóng hình yểu điệu mảnh mai đó từ từ đi xa, biến mất khỏi tầm mắt cô.
Giang Hà ngây người tại chỗ, hồi lâu sau mới hoàn hồn. Mọi chuyện vừa xảy ra như một giấc mơ, khiến cô cảm thấy có chút mơ hồ.
Thời Hạ vậy mà lại cười với cô!
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên hai người ở cạnh nhau một cách tương đối bình thản. Thời Hạ không dùng ánh mắt chán ghét nhìn cô, cũng không gào lên bảo cô cút đi.
Trên mặt Giang Hà lập tức ửng lên một vầng hồng hạnh phúc.