Chương 15

“Lục Nhân cậu cũng thật là, nói móc cho ai nghe thế? Mình không học còn không cho người khác học à? Làm màu cho cậu xem đấy, cậu quan tâm quá nhỉ.”

Giang Hà đáp trả. Với loại người này không cần phải giữ thể diện. Bạn càng hiền lành không chấp nhặt, cô ta lại càng nghĩ bạn yếu đuối dễ bắt nạt rồi được đà lấn tới.

Lục Nhân bị nói trúng tim đen lắp bắp “Mày... mày... mày...” một hồi lâu, ngón tay run run như thể giây tiếp theo sẽ chọc thẳng vào mặt Giang Hà.

Giang Hà thật sự không chịu nổi, chỉ muốn vớ lấy quyển sách trên bàn ném thẳng vào đầu cô ta cho tỉnh ra, đừng có mà lên cơn điên!

Thấy không làm gì được Giang Hà, Lục Nhân hậm hực bỏ đi.

Chỉ là cặp mắt độc địa âm lãnh kia thỉnh thoảng lại lén nhìn Giang Hà như đang ấp ủ âm mưu gì đó.

Kỳ thi tháng đã đến, Thời Hạ lặng lẽ thu dọn đồ dùng học tập. Giang Hà đi sát ngay sau cô, vẻ mặt nghiêm túc khác thường, giống như một vệ sĩ tận tụy.

Lúc xuống cầu thang, Giang Hà đã nhận ra điều gì đó, bất giác đẩy nhẹ Thời Hạ đang không phòng bị sang một bên.

“Xoảng.”

Chiếc hộp bút trong tay Thời Hạ vì chưa kéo khóa nên bị một cô gái vội vã chạy lên lầu va phải làm rơi xuống đất. Đồ dùng bên trong văng tung tóe.

“Bạn...”

“Xin lỗi xin lỗi, tớ không cố ý...”

“Tớ... tớ nhặt giúp bạn...”

Có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn, Thời Hạ dù có tức giận đến mấy cũng không thể mở miệng mắng cô gái kia. Hay đúng hơn là cô vốn không có ý định đó, chỉ là hơi bực bội vì gặp phải sự cố ngay trong ngày thi.

Thời Hạ ngửa đầu hít một hơi thật sâu, cố gắng để cơn giận nguôi đi một chút rồi nhìn xuống cô gái đang ngồi xổm nhặt đồ.

Cô gái nhanh chóng nhặt hết những chiếc bút rơi vãi của Thời Hạ, mồ hôi đã đầm đìa. Cô ta có chút khúm núm kéo khóa hộp bút lại rồi cung kính đưa cho Thời Hạ, người run lên bần bật.

Giang Hà không vui nhíu mày.

“Bạn học, bạn sợ cái gì thế? Bạn của tớ có nói gì bạn không? Cậu ấy không làm gì cả, bọn mình cũng không thấy có vấn đề gì.” Giọng điệu của Giang Hà có phần dồn dập, tỏ ra hơi hung hăng.

Cô gái kia cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của cô, gấp đến mức sắp khóc, vẻ mặt tủi thân tột độ.

Các học sinh xung quanh dừng lại xem. Có những người không hiểu chuyện bắt đầu chỉ trỏ vào Giang Hà, như thể cô là kẻ bắt nạt người yếu, một tội nhân tày trời.

Ánh mắt Giang Hà lạnh lùng, thản nhiên đối mặt với những lời xì xào khó nghe. Dù sao cây ngay không sợ chết đứng, ngược lại là cô gái trông yếu đuối vô tội kia...

“Vậy nên, cậu đang sợ cái gì?”

Khóe miệng Giang Hà hơi nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai. Đôi mắt cô như một chiếc máy dò có thể nhìn thấu mọi thứ, không hề sợ hãi mà đối diện với đôi mắt đang không kìm được mà lảng tránh của cô gái kia.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của cô ta, Giang Hà từ từ kéo khóa hộp bút của Thời Hạ ra, tìm kiếm một lúc.

“Ồ, thì ra là tìm cái này.”

Giang Hà như một vị tướng quân thắng trận, giơ cao thứ vừa tìm thấy trong hộp bút của Thời Hạ – thứ vốn không nên tồn tại ở đó.

Đó là một mảnh giấy nhỏ gấp lại, trên đó chi chít chữ, toàn là những bài thơ cổ văn nằm trong phạm vi thi tháng!

Thời Hạ chỉ liếc qua một cái, đồng tử đã mở to như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt ngay lập tức. Cô chỉ cảm thấy toàn thân như đang ở trong hầm băng, không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.

Gian lận trong thi cử sẽ bị thông báo kỷ luật trực tiếp.

Đối với Giang Hà có tâm lý của người ngoài hai mươi tuổi mà nói, hình phạt thời học sinh thường là sấm to mưa nhỏ, chỉ để dọa trẻ con.

Nhưng đối với một học sinh, đó đã là một hình phạt tương đối nghiêm trọng.

“Bạn học, đi với mình một lát.”

Giọng Giang Hà cứng rắn, bàn tay siết chặt lấy cánh tay đang run rẩy vì sợ hãi của cô gái kia như một gọng kìm. Cô mặc kệ những ánh mắt dò xét của các học sinh xung quanh, lạnh lùng nhìn cô ta đang giãy giụa như một con cá chết.

Cô kéo thẳng người cô ta vào phòng kỷ luật.

Ném hộp bút cho Thời Hạ xong, Giang Hà ra hiệu cho cô ấy mau đi thi, đừng bận tâm đến mình.

Thời Hạ không tin nổi mà mím môi, cuối cùng vẫn lưu luyến rời đi.

Trong văn phòng kỷ luật...

Giang Hà chắp tay sau lưng, thản nhiên đối mặt với ánh mắt nghiêm khắc của các thầy cô giám thị và ban lãnh đạo. Cô đã điều chỉnh tốt cảm xúc, không còn chút sợ hãi nào.

Ngược lại là cô gái kia đã không biết khóc bao nhiêu lần. Giang Hà khó chịu nghe tiếng “ma khóc sói gào” bên cạnh, bèn đưa tay ngoáy tai.

“Trước khi vào phòng thi, bọn em đều đã kiểm tra đồ dùng học tập của mình ngay tại lớp. Camera trong lớp có thể làm chứng, mấy người bạn thân kiểm tra cùng em cũng có thể làm chứng. Lúc đó, trong hộp bút của Thời Hạ không có tờ giấy nào! Em tin vào độ rõ nét của camera trường mình.”

“Có thể các thầy cô sẽ nói tờ giấy này là do Thời Hạ muốn gian lận nên tự bỏ vào. Vậy thì cứ đối chiếu chữ viết là được ạ.”

Các vị lãnh đạo nghe Giang Hà trình bày mạch lạc, bất giác gật đầu, tỏ vẻ tán thưởng khả năng diễn đạt của cô.

“Về chuyện này, chúng tôi sẽ điều tra.”

Các vị lãnh đạo đều là những người từng trải. Dù cô gái kia một mực chối cãi, nói mình hoàn toàn không biết tờ giấy nào, nhưng từ đôi mắt hoảng loạn nhìn quanh vì bị vạch trần và lời giải thích đầu không xuôi đuôi không lọt của cô ta, họ đã hiểu ra mọi chuyện.

“Bọn mình xưa nay không quen biết, tại sao cậu lại làm vậy?”

Giang Hà từng bước tiến lại gần cô gái khiến cô ta chỉ có thể liên tục lùi lại, ánh mắt hoảng sợ. Giang Hà dừng lại một chút, giọng điệu càng thêm sắc bén.

“Hay nói đúng hơn, là ai đã sai khiến cậu làm vậy!”