Chương 14

Dương Tuyết Mai gần như là chạy vội tới, mái tóc có phần rối bù, ánh mắt vốn nghiêm khắc hiếm khi lộ ra vẻ lo lắng. May mà cả hai đều đang đứng nguyên ở đó, không xảy ra xung đột.

Dương Tuyết Mai thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc ra khỏi văn phòng, mí mắt bà đã giật liên hồi như báo hiệu chuyện chẳng lành. Sau khi nghe học sinh trong lớp mô tả lại một cách lộn xộn, bà sợ đến mức mềm nhũn cả người suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.

Mắt Thời Hạ đỏ ngầu như sắp xuất huyết, còn Giang Hà thì nước mắt vẫn cứ tuôn rơi, vừa khóc vừa ôm chặt lấy bạn. Kẻ đầu sỏ là Lục Nhân thì dường như cũng bị dọa choáng váng, ngây ngốc ngồi tại chỗ.

Ai nhìn vào cũng biết là đang giả vờ, diễn xuất đúng là tinh vi.

Lúc này Giang Hà thật sự không rảnh tay để lau nước mắt. Cô thậm chí còn không biết mình khóc vì điều gì chỉ có thể mặc cho những giọt nước mắt mặn chát chảy xuống khóe miệng.

Nhìn bộ dạng đổi trắng thay đen giả vờ đáng thương của Lục Nhân mà Dương Tuyết Mai thấy đau cả đầu. Bà quá rõ bản tính xấu xa của Lục Nhân nên đương nhiên không tin. Sau khi hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện từ những học sinh khác, bà liền bắt Lục Nhân phải viết bản tự kiểm điểm dài 3000 chữ rồi đọc trước toàn trường trong buổi chào cờ đầu tuần tới.

Đối với học sinh mà nói đây là một chuyện cực kỳ mất mặt.

Lục Nhân bĩu môi như muốn nghiến nát cả hàm răng. Dù cô ta có mặt dày đến đâu thì chuyện này cũng coi như là mất hết thể diện. Viền mắt nói đỏ là đỏ ngay, trông đáng thương vô cùng.

Giải Oscar nên trao cho cậu ta mới phải, Giang Hà nghĩ.

Sự việc cuối cùng cũng kết thúc. Thời Hạ chỉ nhận được một lời xin lỗi không chân thành từ Lục Nhân và một thân mệt mỏi.

Giang Hà cũng thở phào nhẹ nhõm, cơ bắp toàn thân thả lỏng. Cuối cùng cô cũng rảnh tay để quệt đi những giọt nước mắt dính bết trên mặt.

Sau chuyện đó Thời Hạ vẫn luôn tránh né ánh mắt của cô như thể cảm thấy áy náy.

Cách hai người ở cạnh nhau trở nên vô cùng kỳ quặc.

Thời Hạ vẫn lạnh lùng với mọi người. Cô bị gần như toàn bộ con gái trong lớp cô lập. Có lẽ họ không có ác ý, nhưng sau khi nghe về gia cảnh của cô ai cũng bất giác sinh lòng sợ hãi.

Con người là vậy đấy. Một khi đã có ấn tượng xấu về bạn thì rất khó để xóa bỏ. Bạn càng giải thích họ sẽ càng không tin chỉ cảm thấy bạn đang giả tạo mà thôi.

Bởi vì trong lòng họ bạn đã bị đóng đinh trên cột sỉ nhục rồi.

Đối với Giang Hà dù cảm kích nhưng Thời Hạ vẫn có chút đề phòng. Cô luôn giữ một khoảng cách lịch sự mà xa cách, thỉnh thoảng còn dùng giọng điệu đầy đe dọa bảo Giang Hà tránh xa mình ra một chút.

Như vậy là đủ rồi.

Còn về Lục Nhân cô ta cũng bị xa lánh. Kể từ sau khi đọc bản tự kiểm điểm trước toàn trường, danh tiếng của cô ta trong khối coi như đã nát bét. Ánh mắt cô ta nhìn Thời Hạ mang theo mười phần hận ý như muốn lột da rút gân.

Với tính cách thù dai của Lục Nhân, nỗi nhục này sao cô ta có thể nuốt trôi được, chắc chắn lại đang nghĩ ra trò bẩn nào đó.

Về phía Giang Hà, một mặt giúp đỡ Thời Hạ, một mặt đề phòng những chiêu trò của Lục Nhân có thể tung ra bất cứ lúc nào. Dù rất mệt mỏi nhưng đời này có thể bảo vệ được Thời Hạ cô không hề oán hận.

Nhưng đôi khi cô cũng không giúp đỡ quá lộ liễu. Rốt cuộc không ai lại vô điều kiện giúp đỡ một người bạn mới quen chưa thân thiết hết lần này đến lần khác.

Rất nhanh đã đến kỳ thi tháng.

Đây cũng là kỳ thi lớn đầu tiên của Thời Hạ kể từ khi đến trường Hợp Hi.

Kiếp trước Lục Nhân không gian lận trong kỳ thi này nhưng Giang Hà vẫn không thể không cảnh giác. Dù sao cũng đã mất mặt trước toàn trường, Lục Nhân chắc hẳn hận không thể lột da Thời Hạ ra, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Trường cấp ba Hợp Hi là trường trọng điểm của khu vực. Dù kỳ thi tháng trong mắt học sinh không phải quá to tát nhưng cũng được xem là một “kỳ thi lớn”. Nhà trường rất coi trọng việc này. Để ngăn chặn gian lận, chỗ ngồi đều bị xáo trộn và xếp phòng thi ngẫu nhiên.

“Trời đất!”

Tô Dương đột nhiên văng một câu tục tĩu khiến cả lớp phải chú ý. Lớp học vốn yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi bỗng chốc sôi trào lên. Giang Hà nghe thấy vậy cũng hơi nhíu mày nhưng không nén được tò mò bèn ghé lại xem.

“Sao thế? Sao tự dưng lại chửi ầm lên vậy?”

Tiếng hét của Tô Dương đã thành công thu hút sự chú ý của cả lớp. Chỗ ngồi của cậu ta ngay lập tức bị vây kín như nêm.

Mãi mới chen ra được khỏi bức tường người, Giang Hà nghi hoặc hỏi.

Tô Dương chỉ vào tờ giấy trên bàn mình.

Đó là danh sách phân phòng thi cho kỳ thi tháng lần này.

Giang Hà lướt qua một lượt, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

May quá, may quá, mình và Thời Hạ được xếp vào cùng một phòng thi. Hơn nữa phòng thi đó chỉ có hai người là bạn cùng lớp.

Giang Hà lén liếc nhìn Thời Hạ. Vì ngồi quá xa nên không thấy rõ biểu cảm trên mặt cô ấy.

Chắc cô ấy cũng không quan tâm đến những chuyện này.

Một tháng nay hai người gần như không nói chuyện với nhau. Ngay cả ở ký túc xá, Thời Hạ cũng lủi thủi một mình như một con robot được lập trình sẵn, ngăn cách mọi thứ, tự nhốt mình trong thế giới riêng.

Kỳ thi tháng của trường Hợp Hi thường được tổ chức vào thứ năm và thứ sáu, thi trong một ngày rưỡi, thi xong là có thể về nhà.

Thời gian sắp xếp khá hợp lý nhưng đề thi lại ra siêu khó! Nói cho sang là để họ làm quen trước với nhịp độ của kỳ thi đại học, nâng cao khả năng ứng biến.

Nhưng đối với học sinh trường Hợp Hi mà nói, kỳ thi tháng có thể xem nhẹ cũng có thể xem trọng, cứ điền kín bài thi là được!

Vì vậy không khí học tập trong lớp không quá căng thẳng.

“Chỉ có cậu ta là đang đọc sách, làm màu cho ai xem không biết!”

Lục Nhân đúng là “vết sẹo vừa lành đã quên đau”, không cà khịa Thời Hạ vài câu thì dường như cả người đều khó chịu.

Giọng điệu quái gở của Lục Nhân khiến Giang Hà nổi cả da gà, cảm giác như tai mình vừa bị ô nhiễm nghiêm trọng!