Chương 13

Giờ nghỉ trưa, Giang Hà gục mặt xuống bàn. Ánh nắng dịu dàng xuyên qua cửa sổ rọi xuống, chiếu lên người ấm áp. Đây là khoảng thời gian rất dễ khiến người ta buồn ngủ.

Cô khẽ điều chỉnh tư thế, áp mặt vào bàn cảm nhận hơi ấm. Đôi mắt trong veo giấu dưới khuỷu tay không hề ngơi nghỉ, chăm chú quan sát nhất cử nhất động của mọi người trong lớp.

Phần lớn học sinh đã ngủ, phát ra tiếng thở đều đều. Ngay cả không khí trong lớp cũng trở nên nặng nề, dường như chỉ hít một hơi cũng đủ mệt mỏi.

Ánh nắng oi ả bị ngăn cách bên ngoài cửa sổ. Điều kiện của trường năm nay vẫn còn rất tệ, đến điều hòa cũng không có. Chỉ có mấy chiếc quạt cũ kỹ không ngừng quay, phát ra tiếng “kẽo kẹt” não nề, chẳng biết là “di vật” từ đời nào để lại.

Mọi thứ vẫn như thường, thậm chí còn có chút cảm giác yên bình đến lạ.

Không đúng.

Ánh mắt Giang Hà chuyển hướng về phía cửa sau của lớp học, đồng tử lập tức mở to.

Là Lục Nhân và đám bạn của cô ta.

Từ lúc vào cửa, các cô ta đã bắt đầu phát ra những tiếng rì rầm khó chịu như muỗi kêu, vừa nhỏ vừa ồn nhưng lại không tài nào nghe rõ được.

Tiếng bàn tán ngày một lớn rồi dần rõ hơn. Họ vừa cười nói vui vẻ, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Thời Hạ. Họ nở một nụ cười trông có vẻ ngây thơ vô hại rồi lén lút trợn mắt một cách đầy khoa trương về phía bóng lưng dường như đang ngủ say của Thời Hạ.

Ác ý như muốn tràn ra khỏi mắt.

Quá rõ ràng rồi.

Thủ đoạn thật trẻ con.

Giang Hà thầm cảm thán. Dù rất coi thường nhưng cái trò tụ tập nói xấu này đúng là không tìm được bằng chứng. Có méc giáo viên thì cũng chỉ bị cho qua loa mà thôi.

Những đứa trẻ ở tuổi dậy thì rất nhạy cảm, rất dễ bị sụp đổ cảm xúc bởi vài lời nói đơn giản của họ, để rồi cuối cùng nhận lại một câu nói nhẹ bẫng từ kẻ chủ mưu.

“Bọn tôi chỉ nói bừa thôi, là do cậu ta quá nhạy cảm.”

Tiếng bàn tán của họ ngày càng lớn, từ việc châm chọc gia đình Thời Hạ dần chuyển sang công kích cá nhân.

Những học sinh đang ngủ cũng bị đánh thức, ngẩng đầu dậy với mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở nhìn về phía cuối lớp đầy mơ màng.

Giang Hà không thể tin nổi, miệng lưỡi của mấy cô bé mười mấy tuổi lại có thể độc ác đến vậy.

Đủ loại từ ngữ khó nghe tuôn ra từ miệng họ. Thời Hạ nắm chặt tay, dường như bị tức đến mức cơ thể run lên bần bật, l*иg ngực phập phồng dữ dội như đang cố nén cơn giận sắp bùng nổ.

“Các người đủ chưa? Lục Nhân, cậu quá đáng lắm rồi! Lấy chuyện riêng tư của người khác ra đùa cợt, đúng là không có tố chất!”

Một giọng nói đột nhiên vang lên từ hàng sau khiến đám con gái im bặt.

Đó là một cô bạn có mái tóc ngắn cá tính, làn da màu lúa mì khỏe khoắn. Gương mặt cô góc cạnh sắc sảo, trông xa cứ như một cậu con trai. Lúc này cô đang mặc một bộ đồ thể thao màu đen, ngồi vắt chéo chân trên bàn học.

Lâm Sanh, bạn thân kiêm bạn cùng phòng của Giang Hà, một người rất thẳng thắn.

“Miệng thối thế, đang phun phân à?”

“Mày nói ai miệng thối?”

Lục Nhân tức tối quay lại, mắt long lên đầy hận thù, chẳng biết là hận ai. Giang Hà cũng không ngồi yên được nữa, vừa mở miệng đã đầy châm chọc.

“Lâm Sanh nói sai à, hành vi bẩn thỉu của các cậu chính là bắt nạt trắng trợn! Tôi thật thấy xấu hổ thay cho các cậu. Đều là con gái với nhau mà chỉ nghĩ đến cách bắt nạt người khác.”

Dù sao tuổi tâm lý cũng lớn hơn họ một chút nên giọng điệu của Giang Hà không tránh khỏi có chút dạy đời. Khi cô nhận ra điều đó, Lục Nhân đã nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất rồi phản pháo bằng giọng điệu mỉa mai.

“Giang Hà, mày lấy tư cách gì mà dạy đời tao? Mà cũng lạ thật, mày với con nhỏ mới chuyển đến quen nhau được mấy ngày? Chưa đến hai ngày chứ gì? Sao đã vội vàng sáp lại gần nịnh bợ thế?”

Lục Nhân nói bằng giọng điệu quái gở, vẻ mặt khoa trương, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười khẩy.

Giang Hà ngán ngẩm, nhìn Lục Nhân đang lên cơn bằng ánh mắt như nhìn một đứa thiểu năng.

Sao trước đây mình không nhận ra con người này lại dở hơi đến vậy nhỉ?

“Đủ rồi!”

Thời Hạ dường như không thể nhịn được nữa. Cảm xúc kìm nén bấy lâu hoàn toàn bùng nổ thành một tiếng gầm khiến người ta phải giật mình!

Khi Giang Hà quay đầu nhìn sang, sắc mặt cô ấy lại cực kỳ bình tĩnh, không một chút gợn sóng.

Yên tĩnh đến mức đáng sợ, cứ như tiếng gầm vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Ồ, tức giận rồi kìa.”

Lục Nhân thấy người trong cuộc đã có phản ứng, liền tiếp tục khıêυ khí©h.

Hết thuốc chữa.

Giang Hà bất lực lắc đầu, đồng thời ôm chặt lấy Thời Hạ vào lòng, mặc cho cô ấy giãy giụa như một con thú hoang.

Làm vậy tất nhiên không phải để bảo vệ Lục Nhân, cô ta đáng lẽ phải chịu trừng phạt từ lâu, nhưng không phải bây giờ.

“Cút!”

Mắt Thời Hạ đỏ ngầu, gân xanh trên cổ nổi lên, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết chặt. Dường như giây tiếp theo cô ấy sẽ lao ra đánh nhau với Lục Nhân!

“Tôi không cần cậu giả nhân giả nghĩa! Sau này đừng có động vào tôi, cũng đừng cản tôi, cút ngay cho tôi!”

Giọng Thời Hạ khàn đặc như tiếng kẽo kẹt của một cái hòm cũ, dường như mỗi chữ đều phải gắng sức mới nói ra được.

Lớp học loạn thành một đoàn. Có người nhận thấy sự việc không ổn đã lẻn ra cửa sau đi báo giáo viên.

Giang Hà không biết lấy đâu ra sức lực, thân hình nhỏ bé lại có thể ghì chặt lấy vóc người cao một mét bảy tám của Thời Hạ. Nước mắt không biết đã tuôn ra từ lúc nào khiến cảnh vật trước mắt trở nên nhòe đi.

Xin lỗi, Thời Hạ, xin lỗi cậu.

Cứ ghét tớ đi, hận tớ đi.

Đời này, tớ chỉ muốn cậu được bình an, không vướng bận bất cứ điều gì dơ bẩn.