Chương 12

Sau khi xử lý xong chuyện này, Giang Hà đã rã rời. Cô mặc kệ những ánh mắt đủ loại của bạn học trong lớp, có kính nể, có chế giễu, cũng có lo lắng.

Cô xốc quai cặp lên rồi về thẳng ký túc xá nghỉ ngơi.

Nằm trên chiếc giường ván cứng, suy nghĩ của Giang Hà cứ miên man. Cô thường vô thức nhìn xuống giường dưới, vẻ mặt đầy hoài niệm.

Chiếc giường trống không làm cô thấy không quen.

Đêm nay Thời Hạ không ở đây.

Kiếp trước cũng vậy, Thời Hạ thỉnh thoảng sẽ bị Thời Luyến gọi về. Mỗi lần như thế cô ấy đều trở lại với vẻ mặt âm u, có mấy lần thậm chí còn mang theo vết thương.

Trên trán, trên cánh tay...

Vết thương trông rất đáng sợ nhưng cô ấy chưa bao giờ để người khác biết. Ngay cả với Giang Hà lúc đó đã cực kỳ thân thiết, Thời Hạ cũng chỉ cho xem một cái rồi một mình trốn vào góc nào đó trong sân trường.

Giống như một chú mèo con bất lực cuộn tròn trong không gian chật hẹp, lặng lẽ dùng chiếc lưỡi mềm mại liếʍ láp vết thương trên người mình.

Mối quan hệ của cô ấy và Thời Luyến phức tạp như vậy đấy. Chẳng thể nói là yêu nhưng cũng không hẳn là hận. Họ làm tổn thương nhau nhưng vẫn cứ thế cho qua.

Hôm sau, Thời Hạ trở về trước giờ vào học.

Cô vẫn lặng lẽ bước vào lớp, ném cặp sách lên bàn rồi thành thục gục xuống ngủ. Trông mọi thứ vẫn như thường lệ.

Nhưng Giang Hà vẫn nhạy bén nhận ra có điều không ổn.

Dù động tác của Thời Hạ nhanh đến mức người khác không nhìn rõ nhưng Giang Hà vẫn bắt được một tia khác thường.

Thái dương của Thời Hạ không biết từ lúc nào đã có thêm một vết bầm tím bắt mắt.

Trông như bị vật gì đó đập vào. Không dám tưởng tượng lúc đó cô ấy đã đau đến mức nào!

Mỗi lần như vậy, Thời Hạ đều chỉ nhàn nhạt nói: “Quen rồi.”

Như thể vật nhọn đó đập vào chính người mình, Giang Hà chợt thấy lòng chua xót.

Chuông vào lớp vang lên, Thời Hạ không thể không ngẩng đầu. Nhận thấy ánh mắt Giang Hà cứ vô tình hay cố ý nhìn chằm chằm vào vết bầm trên trán mình, cô liền dịch ghế ra xa Giang Hà một chút.

Hai người, một người mặt bị thương, một người trán bị thương.

Ngồi cạnh nhau. Trông vừa đáng thương vừa buồn cười.

Giang Hà tiếp tục đóng vai một cô bạn ngây thơ trong sáng, thỉnh thoảng lại dùng đôi mắt hạnh ngấn nước, yếu ớt đáng thương nhìn Thời Hạ, như thể đang trách móc sự xa cách của cô.

Đã diễn thì diễn tới cùng, xem ai diễn giỏi hơn ai.

Trong giờ học, cô giáo tiếng Anh trẻ tuổi tên Đường Tình cứ vô tình hay cố ý nhìn về phía Giang Hà, trong mắt lộ vẻ dò xét. Cô cũng thường xuyên gọi Thời Hạ đứng lên trả lời câu hỏi.

Đương nhiên, không câu nào trả lời đúng.

Đường Tình cũng chỉ cười bảo cô ngồi xuống chứ không hề tức giận.

Sau giờ học, Đường Tình trở về văn phòng, trong lòng vẫn canh cánh về cô học trò có vết thương trên trán và ánh mắt bướng bỉnh kia. Cô bắt đầu nói chuyện về Thời Hạ với các giáo viên khác.

Rõ ràng, ấn tượng của các giáo viên khác về Thời Hạ tệ đến cực điểm. Họ nhận xét không chút nể nang, toàn lựa những lời khó nghe nhất để nói.

“Loại học sinh này tôi gặp nhiều rồi, toàn bọn du côn. Cô Đường đừng nên quan tâm đến em đó làm gì.”

Dương Tuyết Mai cũng ở trong văn phòng, không đưa ra ý kiến gì về lời nhận xét của vị giáo viên kia.

“Cũng không thể nói như vậy được, nhỡ đâu sau này đứa trẻ này có thay đổi thì sao? Theo tôi thấy, đây không hoàn toàn là lỗi của em ấy, có lẽ liên quan đến gia đình.”

“Gia đình?”

Đường Tình nhạy bén nắm bắt được từ khóa, vội vàng hỏi tới cùng: “Cô Dương, xin hỏi gia đình của em Thời Hạ...?”

Đường Tình tuy còn trẻ nhưng cũng đã dạy học được vài năm. Cô từng gặp rất nhiều đứa trẻ trong gia đình đơn thân, vì thiếu thốn tình thương mà cả ngày lêu lổng, thậm chí đi vào con đường phạm tội.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Thời Hạ, cô đã có một cảm giác khác lạ. Cô muốn cứu cô bé, không đành lòng nhìn em ấy cứ sa sút như vậy, cũng không dám tưởng tượng tương lai em ấy sẽ ra sao...

Cứ cho là cô nhạy cảm đi.

“Chuyện này khó nói lắm.”

Dương Tuyết Mai thở dài, trong đôi mắt nghiêm khắc như chim ưng thường ngày lại có thêm vài phần bất đắc dĩ và đồng cảm, khiến cả người bà trông hiền hòa hơn.

Cuối cùng bà vẫn không nói cho Đường Tình biết.

Bà cũng mới biết hoàn cảnh gia đình của Thời Hạ hôm nay. Nó còn phức tạp hơn nhiều so với kiểu “gia đình đơn thân” mà cô vẫn tưởng. Ngay cả một người đã ngoài năm mươi, từng trải qua không ít chuyện như bà cũng cảm thấy nó quá ly kỳ và cẩu huyết.

Dù đã chuẩn bị tâm lý và cố tình chọn lúc văn phòng không có ai để gọi điện hỏi thăm, nhưng bà không ngờ Thời Luyến lại nhiệt tình đến thế. Có lẽ vì còn trẻ nên tư tưởng của bà ta rất thoáng, không có khái niệm gì về “chuyện xấu trong nhà”.

Dương Tuyết Mai chỉ hỏi một câu, bà ta đã “khai tuốt tuột”.

Cuối cùng Thời Luyến còn tha thiết nhờ bà để ý đến Thời Hạ nhiều hơn.

Thật khiến người ta dở khóc dở cười.

Dương Tuyết Mai khẽ thở dài, cầm giáo án đi sang lớp khác dạy.

Bà thừa nhận, lần đầu gặp Thời Hạ, bà quả thực đã có thành kiến khó phai mờ với cô bé này. Dù với tư cách là giáo viên, việc dùng thành kiến để đối xử với học sinh là hoàn toàn sai trái.

Nhưng bà có thể dùng đạo đức nghề nghiệp của mình để đảm bảo, ngày nào Thời Hạ còn ở trong lớp của bà, dù không thể yêu quý thì bà cũng sẽ không làm khó một đứa trẻ vẫn còn là học sinh.