“Ui da...”
Tại phòng y tế.
Cô bác sĩ nhíu mày nhìn vết bầm đáng sợ trên mặt Giang Hà cùng vết máu chưa khô nơi khóe miệng, vẻ mặt không giấu được sự xót xa.
“Gương mặt xinh thế này sao lại thành ra thế này? Thằng súc sinh nào làm vậy?”
Sau khi dùng túi đá chườm lạnh một lúc, cô bác sĩ bắt đầu bôi thuốc cho Giang Hà: “Có thể sẽ hơi đau đấy, ráng chịu một chút nhé!”
Nhìn khuôn mặt đáng yêu của Giang Hà, cô bác sĩ nhất thời có chút không nỡ xuống tay.
“Không sao đâu ạ, em không sao, cô cứ bôi đi ạ!”
Nhận ra sự đắn đo của chị bác sĩ, Giang Hà dịu dàng mỉm cười, tỏ ý mình có thể chịu được.
Chỉ là bôi thuốc thôi mà, có thể đau đến mức nào chứ? Giang Hà chẳng hề để tâm.
Miệng tuy nói không sao nhưng khi chiếc tăm bông chấm vào vết rách nơi khóe miệng, lông mày Giang Hà đau đến giật nảy lên.
Đau thật.
Nhưng cô không hề kêu lên tiếng nào, chỉ cố gắng kiềm chế biểu cảm trên mặt.
Cô bác sĩ vừa buồn cười vừa thương khi nhìn bộ dạng chật vật muốn kêu mà không dám kêu của Giang Hà, động tác bôi thuốc cũng nhẹ đi vài phần.
Bôi thuốc xong, cô bác sĩ dặn dò vài điều cần chú ý rồi để hai người trở về.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, sắc mặt lạnh băng của Thời Hạ mới dần dịu lại.
“Thời Hạ...”
Thời Hạ không đáp lời cô, chỉ khoác cặp lên một bên vai rồi sải bước về phía trước. Rất nhanh, bóng lưng cao gầy phóng khoáng ấy đã hòa lẫn vào dòng người đông đúc.
Thời Hạ một mình đeo cặp, chậm rãi bước xuống cầu thang.
Trường cấp ba Hợp Hi có vài cổng, phần lớn học sinh đều đi về bằng cổng lớn phía Đông, chỉ có một số ít đi ra từ cổng Nam.
Từ cổng lớn phía Đông đi vào trường phải bước lên mấy chục bậc thang, mang ý nghĩa “từng bước đi lên”. Có người nói là hơn sáu mươi bậc, người lại bảo hơn chín mươi bậc, đến giờ vẫn chưa có con số chính xác.
Thời Hạ bước xuống từng bậc một.
Không hiểu vì sao mới quen chưa đầy một ngày mà Giang Hà đã đối xử đặc biệt tốt với mình, cứ như thể cả hai đã quen biết từ rất lâu, thậm chí còn vì cô mà chịu một cái tát.
Rốt cuộc cậu ta làm vậy vì cái gì?
Tài xế của gia đình đã đến đón. Thời Hạ chỉ đáp lại hờ hững rồi kéo cửa xe bước vào.
Chiếc xe từ từ rời khỏi cổng trường ồn ã, hướng về phía khu biệt thự.
Ven đường gần như không một bóng người, yên tĩnh đến mức khiến người ta thấy bất an.
Giống như đôi đồng tử sâu thẳm của Thời Hạ lúc này.
“Về rồi đấy à, Tiểu Hạ?”
Thời Hạ bước vào cửa, không trả lời.
“Trường mới tốt chứ?”
Thời Hạ vẫn không đáp, mặt lạnh như tiền, vừa bướng bỉnh vừa kiêu ngạo.
“Mẹ gọi con về mà chẳng có chuyện gì à? Con đã nói rồi, con sẽ ở nội trú!”
Thời Hạ vừa định quay người rời đi thì cánh tay đã bị người phụ nữ giữ chặt. Bà ta dùng sức rất lớn khiến cô không thể động đậy.
Người phụ nữ có mái tóc xoăn nhẹ ngang vai, nhuộm màu đỏ khá nổi bật. Đôi mắt hoa đào quyến rũ của bà giống Thời Hạ như tạc nhưng lại ma mị và mời gọi hơn. Bà mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, chất liệu xuyên thấu để lộ vòng một đầy đặn. Làn da trắng ngà, vừa nhìn là biết được chăm sóc kỹ lưỡng, dưới ánh đèn lại càng thêm trắng muốt như một khối ngọc đẹp.
Toàn thân bà toát ra hơi thở của một người phụ nữ trưởng thành.
Sau khi kéo Thời Hạ vào, bà ung dung ngồi xuống ghế sô pha, đôi chân trần lộ ra ngoài với những đường cong hút mắt. Bà và Thời Hạ quả thực như được tạc từ một khuôn.
Bà nghi hoặc đánh giá Thời Hạ, đôi mắt quyến rũ chớp vài cái rồi hỏi: “Con lừa mẹ đi ở nội trú từ khi nào thế?”
“Mẹ không quản được đâu.”
Thời Hạ nói xong bèn xách cặp vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Nếu đã bị bà ta gọi về một cách vô lý thì cũng đành ở lại phòng thêm một đêm.
Người phụ nữ dường như đã quen với điều này, không có phản ứng gì lớn, chỉ khẽ thở dài.
Ánh lửa từ chiếc bật lửa lóe lên rồi biến mất trong ánh đèn chói lòa. Làn khói trắng từ đôi môi đỏ mọng của bà không ngừng tuôn ra, mang theo những chuyện cũ khó nói, bay ra ngoài cửa sổ rồi bị cơn gió mùa hè thổi tan.
Phòng khách rộng lớn nồng nặc mùi thuốc lá.
Người phụ nữ dùng bàn tay với bộ móng được làm tinh xảo, kẹp điếu thuốc rồi dí nó vào gạt tàn.
Thời Luyến, mày nên buông bỏ đi.
Mày đã 31 tuổi rồi.
Con bé dù sao cũng là máu mủ của mày.
Thời Luyến sinh ra trong một gia đình giàu có, nhiều đời kinh doanh. Cha bà trẻ tuổi tài cao, sở hữu vài công ty, sự nghiệp lẫy lừng.
Tuổi thơ của bà dĩ nhiên là sống trong nhung lụa nhưng lại thiếu thốn tình thương của cha.
Cha bà không đi công tác thì cũng là bàn chuyện làm ăn, một năm chỉ về nhà vài lần vào dịp Tết, ở lại một đêm rồi lại vội vã bắt chuyến bay đến thành phố tiếp theo. Ngay cả khi mẹ bà mang thai lần nữa, ông cũng chỉ thuê một người giúp việc về chăm sóc là xong.
Em gái bà là Khi Cảnh, nhỏ hơn bà bốn tuổi.
Sau khi sinh em gái, mẹ bà bị trầm cảm sau sinh. Vào một buổi sáng nọ, mẹ bà đã cắt cổ tay tự sát.
Hôm đó, Thời Luyến còn chưa tròn năm tuổi, Khi Cảnh thì vẫn còn quấn tã. Bà tỉnh dậy sau giấc ngủ, ồn ào đòi ăn.
Mẹ không trả lời.
Vì còn quá nhỏ nên bà ngủ chung giường với mẹ, còn Khi Cảnh nằm trong chiếc nôi nhỏ bên cạnh giường, khóc oe oe từng đợt như muốn xé rách màng nhĩ.
Bà có chút sốt ruột, bèn dùng sức đẩy người mẹ bên cạnh.
Mẹ vẫn không động đậy.
Bà hoảng đến phát khóc, nhào vào người mẹ, không ngừng lay tay mẹ bà.
Tay mẹ lạnh ngắt, lạnh hơn cả que kem bà hay ăn vào mùa hè vừa lấy từ tủ đá ra.
Tại sao mẹ vẫn không nhúc nhích?
Tấm ga trải giường bên phía mẹ dính phải màu vẽ màu đỏ ư? Sao nó lại rực rỡ đến thế?
Bà còn nhỏ, bà không hiểu gì cả, nhưng bà biết.
Mẹ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Ký ức của bà về ngày hôm đó vừa rõ ràng lại vừa mơ hồ.
Bà nhớ người giúp việc đã hét lên thất thanh khi nhìn thấy thi thể của mẹ. Bà nhớ nhà mình có rất nhiều chú cảnh sát. Cha cũng vội vã trở về, ôm lấy thi thể mẹ mà gào khóc.
Đó là lần đầu tiên bà thấy cha khóc thảm thương đến vậy.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Sau khi tro cốt của mẹ được chôn cất, cha lại lao vào công việc bận rộn.
Bà và Khi Cảnh đều do người giúp việc nuôi lớn. Tính cách bà cao ngạo, Khi Cảnh cũng vậy.
Bà không thích học, ngày nào cũng kết bè kết phái với một đám du côn ngoài xã hội, sống như một tiểu thư hư hỏng.
Khi Cảnh thì lao đầu vào học. Mỗi lần bà chế giễu, Khi Cảnh sẽ lườm lại bằng ánh mắt lạnh lùng.