“Đừng rụng nữa, làm ơn đừng rụng nữa! Quét mãi không xong mất!”
Tiếng than vãn vang lên giữa sân trường mùa hạ.
Từng cơn gió nhẹ thổi qua, cành cây khẽ lay động khiến lá vàng chốc chốc lại rơi lả tả. Cảnh thì đẹp thật, chẳng khác gì một thước phim thanh xuân, nhưng lại làm khổ đám học sinh đang phải trực nhật.
Giờ ra chơi vốn đã không có nhiều thời gian nghỉ ngơi lại còn phải đi quét sân, ai nấy đều mệt rũ cả người.
Mấy cái lá này, quét xuống bao nhiêu lại rụng xuống bấy nhiêu. Có để cho người ta sống không cơ chứ?
Tiếng chửi thề bất lực, tiếng chổi tre loạt xoạt trên nền đất, quyện cùng tiếng ve kêu inh ỏi và không khí nóng nực xung quanh, không ngừng khuấy đảo thần kinh mỗi người.
Nắng hôm nay rất gắt. Những tia nắng chói chang rọi thẳng qua cửa sổ, phủ lên chồng sách giáo khoa cao ngất trên bàn học một lớp màu vàng óng ấm áp, đồng thời cũng in xuống một khoảng bóng râm.
Ánh nắng lan tỏa khắp phòng, nhảy nhót trên những gương mặt non nớt của đám học trò. Dường như nó đang cố tìm bắt những khuôn mặt ửng đỏ và những trận cười giòn tan thỉnh thoảng lại vang lên.
Hôm nay thật may mắn vì giờ ra chơi không phải tập thể dục. Cả lớp học ồn ào như một nồi nước sôi, còn đám học trò chính là những bọt nước đang tí tách nhảy lên.
Căn phòng dường như không đủ lớn để chứa nổi những trái tim náo nức ấy. Chẳng mấy chốc, nồi nước ấy cũng sôi đến đỉnh điểm. Đám học trò đứa trước đứa sau ùa ra khỏi cửa như ong vỡ tổ, túa ra khắp hành lang. Cả lớp học vơi đi quá nửa.
Riêng Giang Hà vẫn một mình ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Hàng mi đen nhánh khẽ run, tựa như đang cúi đầu suy tư, lại giống như chỉ đơn thuần nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô cứ ngồi yên lặng như một pho tượng trầm mặc, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí náo nhiệt xung quanh.
Có lẽ bị tiếng cười đùa đánh thức, hàng mi thanh tú của cô gái khẽ run lên. Không hề báo trước, cô chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt ấy trong veo như một dòng suối trên núi, không một gợn tạp chất, lòng đen và lòng trắng phân minh, ánh lên vẻ ngây ngô non nớt.
Ánh mắt cô có chút mông lung. Cô ngơ ngác nhìn đôi tay mình, rồi đột nhiên quay lại nhìn về phía cuối lớp học, đồng tử co rút mạnh, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.
Cô cúi xuống nhìn tay mình, giữa ngón trỏ và ngón giữa trắng nõn đang kẹp một cây bút bi! Trước mặt cô, cuốn sách bài tập quen thuộc thời đi học đang được mở ra ngay ngắn!
“Hửm?”
Giang Hà bật ra một tiếng nghi hoặc. Mắt cô nhìn chằm chằm vào cuốn sách, ánh nhìn sắc như chim ưng, tựa hồ muốn xé nát cả cuốn sách lẫn mặt bàn!
Một bạn nữ đi ngang qua liếc nhìn cô rồi tấm tắc khen, giơ một ngón tay cái lên.
“Chăm chỉ thật!”
“Chứ sao, xem Giang Hà nhà người ta là ai kìa!”
Giang Hà đột nhiên ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn mấy người đang nói chuyện.
“Không thể nào, mình không phải đã...”
Ma xui quỷ khiến thế nào, cô đột nhiên đưa tay lên véo mạnh vào người mình một cái!
Cho đến khi cảm giác đau đớn lan khắp cơ thể, cô mới tin rằng đây không phải là ảo giác trước khi chết.
Cô thật sự đã quay về thời học sinh!
Giang Hà nhìn vào chiếc gương nhỏ trên bàn, càng thêm chắc chắn.
Người trong gương thắt hai bím tóc đáng yêu, gương mặt non nớt nhưng đầy sức sống. Mái tóc ngố tự cắt trông như chó gặm, vì trời nóng nên thấm mồ hôi bết dính trên trán, trông có phần ngốc nghếch.
Làn da cô rất trắng, nhưng không phải kiểu trắng bệch của người chết, hai má ửng hồng như nụ sen chưa nở rộ, trông vô cùng đáng yêu.
“Giang Hà!”
Một giọng nói đột ngột vang lên gọi tên cô. Giang Hà máy móc quay đầu lại.
“Cậu ngẩn người ra làm gì đấy?”
Giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ như một chiếc chìa khóa, mở toang cánh cửa ký ức đã phủ bụi từ lâu. Cuộc sống học trò mơ hồ trong tâm trí cô dần trở nên rõ nét.
Là Tô Dương, cậu bạn cùng bàn thời đi học của cô.
Tô Dương tò mò liếc nhìn cô một cái, rồi lại liếc sang cuốn sách bài tập của cô.
Một trang giấy chỉ có duy nhất một câu hỏi, nhưng phần trống bên dưới dài đến kinh ngạc!
Khoảng trống ấy đã bị cô dùng bút bi đen viết kín mít. Nét chữ nắn nót, sạch sẽ gọn gàng, không hề có một vết tẩy xóa nào!
“Làm ơn đấy Giang Hà, cậu có phải là người không vậy!”
Giang Hà không thèm để ý đến cậu ta.
Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của mình lên ngắm nghía, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trông không được tự nhiên cho lắm. Nụ cười ấy như được nặn ra, mang theo vị chua xót.
Mọi thứ ở đây đều quá đỗi quen thuộc.
Giang Hà vuốt ve mặt bàn trước mặt, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm.
Không ngờ có ngày mình lại được sống lại những tháng ngày này.
Trước mặt cô là bộ sách Ngũ Tam quen thuộc. Khi xưa thành tích của cô vốn đã đứng đầu, bây giờ làm lại những bài tập này càng không có gì khó khăn.
“Đỉnh quá chị Hà ơi!”
Tô Dương mở to mắt, dụi dụi mấy lần, nhìn bìa sách rồi lại nhìn Giang Hà, vẻ kinh ngạc hiện rõ trong mắt.
Nhận ra ánh mắt của Tô Dương, Giang Hà nở một nụ cười hoài niệm.