Trong sảnh có rất nhiều người chờ phục vụ, mà Tát Toa không có mặt, nên đến lượt Lê Thê Thê cũng là chuyện xa vời.
Lại thêm một ngày không kiếm được đồng nào. Lê Thê Thê quyết định lên văn phòng của Hứa Nam Thiên nghỉ ngơi một lát.
Khi thang máy mở ra ở tầng ba, bên ngoài có vài gã đàn ông nồng nặc mùi rượu đang đứng chờ. Gã trọc đầu dẫn đầu nhìn thấy Lê Thê Thê liền nở nụ cười dâʍ đãиɠ.
“Hê hê, gái đẹp thì không đến lượt tao, nhưng con xấu xí này chắc tao cũng sờ được một cái chứ?”
Hắn liếʍ đôi môi dày cộm, giơ tay chặn đường đi của Lê Thê Thê, ánh mắt tham lam quét qua chiếc áo khoác len kẻ caro mà Annette đã chọn riêng cho cô trước khi ra ngoài.
“Nhìn mặt thì không xinh, nhưng quần áo lại đẹp đấy. Không biết cởi ra rồi có phải trông còn ngon mắt hơn không!”
Nói xong, hắn vươn tay định sờ vào ngực Lê Thê Thê.
Tên đàn em đứng sau hắn ấp úng mở miệng: “anh Đao, bộ đồ này nhìn là biết hàng hiệu, mà cô ta lại ăn mặc kín như vậy, chưa chắc đã phải người trong sảnh. Hôm qua Mã Lục vừa bị cắt tai, bọn mình đến đây cầu hòa, tốt nhất đừng gây chuyện thì hơn.”
Hắn ta không thèm để ý, bàn tay bẩn thỉu vẫn vươn tới. Lê Thê Thê nhân lúc hắn sơ ý liền cào vào mắt hắn. Đao không kịp phản ứng, ôm lấy mắt gào lên một tiếng thảm thiết, đau đến nỗi hít vào từng ngụm khí lạnh.
“Con mẹ nó, con đàn bà thối tha này! Không biết điều đúng không? Mau bắt lấy nó cho tao!”
Lê Thê Thê nhanh chóng lao ra khỏi thang máy, chạy dọc theo hành lang rực rỡ ánh đèn.
Cắt tai, cầu hòa… Nếu đoán không lầm, những người này đến cầu hòa với Kỳ Kiêu Dã. Anh ta nhất định đang ở trong một căn phòng nào đó trên tầng này.
Lê Thê Thê nhìn quanh, nhanh chóng chọn một căn phòng không có nhân viên phục vụ đứng canh bên ngoài, không hề do dự mà đẩy cửa xông vào.
Nhưng ngay khoảnh khắc bước qua cửa, sau gáy cô bỗng căng thẳng.
“Con nhãi ranh, không muốn sống nữa đúng không? Mẹ kiếp, định chạy đi đâu?”
Đao túm lấy cổ áo phía sau của Lê Thê Thê, ngăn cô bước vào trong, rồi thô bạo quăng cô xuống đất.
Tiếng trò chuyện trong phòng lập tức im bặt.
Kỳ Kiêu Dã đang ngồi chính giữa, ánh mắt quét qua, nhìn rõ người đang nằm dưới đất thì đáy mắt hắn chợt trầm xuống.
Hắn lười nhác tựa người ra sau, nửa khuôn mặt chìm vào bóng tối, thần sắc lạnh lẽo, từng chữ tuôn ra khỏi kẽ răng, u ám đến rợn người.
“Chuyện gì vậy?”