Chương 44

Lê Thê Thê từng tận mắt chứng kiến những người trong đó bị đánh đập, đe dọa. Một khi bị tống vào khu giam giữ, chẳng khác gì bị nhốt vào một cái cũi bẩn thỉu, nơi người ta sống không bằng chết.

Cô đi theo Hứa Nam Thiên từ nhỏ, được dạy rằng: Nợ thì phải trả, sai thì phải chịu phạt, kẻ mạnh mới có thể tồn tại.

Trong mắt cô, những kẻ bị nhốt ở đó, không ai là vô tội cả.

Thế nhưng, dù đã bị Hứa Nam Thiên tẩy não vô số lần, cô vẫn không muốn bước chân vào nơi đó.

Vì vậy, sau khi quay lại câu lạc bộ, cô đưa chìa khóa cho Tát Toa, để cô ta tự đi thả người.

“Chị Tát Toa, ông chủ Hứa đã dặn rồi. Chỉ cần giao chìa khóa cho Ba Thác là có thể đưa họ về.”

Tát Toa nhận lấy chìa khóa, nở nụ cười rạng rỡ, gật đầu.

“Thê Thê, chị biết em sẽ làm được mà. Dù chị mới đến câu lạc bộ chưa lâu, không rõ quan hệ giữa em và ông chủ Hứa là thế nào, nhưng ánh mắt anh ấy nhìn em…”

“Nhanh đi đi trời sắp tối rồi, còn phải làm việc nữa.”

Lê Thê Thê đẩy nhẹ cô ta một cái.

Tát Toa rất biết điều, lập tức ngậm miệng. Trước khi rời đi, cô ta tiện tay chỉ về tủ để đồ bên cạnh quầy lễ tân.

“Trong tủ có đồ của em, nói là tối qua em để quên trên xe của một vị khách. Qua xem thử đi.”

Tối qua…

Lê Thê Thê khẳng định mình không để quên thứ gì cả. Người duy nhất cô có thể nghĩ đến chính là Kỳ Kiêu Dã.

Cô nhanh chóng bước tới, mở tủ ra.

“Trời ơi, đáng yêu quá…”

Cô còn chưa kịp động tay, lễ tân Khả Khả của câu lạc bộ đã nhanh nhẹn cầm lên một chiếc túi sưởi hình thỏ trắng.

Bên cạnh đó là một bó hoa hồng xanh Klein rực rỡ, từng giọt sương long lanh trượt nhẹ trên cánh hoa, phản chiếu ánh sáng mê hoặc.

Khả Khả cười tươi rạng rỡ, nhìn bó hoa, sau đó bổ sung nốt câu nói còn dang dở: “Thê Thê, vị khách tặng hoa này đang theo đuổi em đó. Hồng xanh Klein—biểu tượng của tình yêu thuần khiết, khát khao tự do, và những vì sao trong mơ… Thật lãng mạn!”

“Ha ha…”

Lê Thê Thê cười mà như khóc, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Bị một tên sát nhân theo đuổi? Đúng là “lãng mạn” thật đấy!

Có lẽ vì lớp trang điểm của cô quá dày, Khả Khả không nhận ra vẻ bất an và hoảng loạn trong mắt cô, mà vẫn tò mò hỏi tiếp:

“Là ai vậy? Hôm qua chị có việc không đến, hình như bỏ lỡ một tin chấn động rồi!”

Khả Khả là nhân viên lễ tân mới của câu lạc bộ, thích hóng chuyện và buôn chuyện. Mới làm chưa đầy hai tháng đã nắm hết các tin tức lớn nhỏ trong hội quán, đắc tội không ít người.