Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dụ Dỗ Càn Rỡ

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Sẽ nhanh thôi."

Nghe lời người đàn ông nói, Ôn Thời Hi khẽ nhíu mày.

Sẽ nhanh thôi... là ý gì?

Anh không muốn biến thành omega, anh không muốn biến thành omega...

Ôn Thời Hi lại vùng vẫy, bất lực đẩy ra, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tay anh lại bị người đàn ông nắm chặt, mọi thứ đều trở nên vô ích.

Giọng nói trầm thấp vang lên từ trên cao, đầy uy quyền và áp chế.

"Em không thể trốn thoát."

Ôn Thời Hi.

Là em nói, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.

Nửa đêm tĩnh lặng, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ sát sàn của căn hộ cao tầng, rải ánh sáng lên cây đại dương cầm đặt cạnh rèm vải.

Những đường nét sắc sảo nhưng mềm mại của cây đàn được ánh trăng phác họa, ánh lên những vệt sáng lạnh lẽo.

Cạnh cây đàn, một chú gấu bông nhỏ đổ nghiêng trên bệ cửa sổ.

Trong phòng ngủ yên tĩnh, tiếng thở dốc ngày càng rõ ràng và gấp gáp, sau đó, bóng người trên giường đột ngột cử động, run rẩy giật mình tỉnh giấc giữa những chiếc gối mềm, rồi ngồi bật dậy.

Tỉnh giấc, tiếng tim đập thình thịch của anh vang vọng trong căn phòng ngủ rộng rãi, quen thuộc và ấm áp.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, tiếng đàn piano réo rắt bay bổng, từng chút một xua tan nỗi sợ hãi.

Bàn tay đang nắm chặt chăn mỏng của Ôn Thời Hi dần nới lỏng, những ngón tay tái nhợt từ từ hồng hào trở lại.

Bên cạnh anh, một người khác nhận ra anh đã tỉnh giấc, vội vàng ngồi dậy, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.

"Thời Hi, sao vậy?"

Ôn Thời Hi giơ tay lên, day nhẹ lên trán.

... Là mơ.

Trong dàn âm thanh bên cạnh, bản sonata số 14 cho piano của Beethoven đang được phát.

Nhà thơ người Đức Ludwig Rellstab, khi miêu tả chương đầu tiên của "Bản sonata Ánh trăng", đã gọi nó là "như một chiếc thuyền nhỏ chao đảo trên mặt hồ Luzern lấp lánh ánh trăng ở Thụy Sĩ".

Khi cảnh vật thực tại dần thay thế cơn ác mộng, anh cũng từ từ bình tĩnh lại.

Hôm nay là cuối tháng, kỳ phát tình của Ôn Thời Hi thường rơi vào ngày mùng một hàng tháng.

Anh như thường lệ tìm một alpha để cùng vượt qua, nhưng hình như sau khi được đánh dấu tạm thời vừa rồi, anh đã mơ màng thϊếp đi.

Ôn Thời Hi từ từ thở ra một hơi: "Không sao, tôi... gặp ác mộng."

Anh vừa nói vừa rời giường: "Tôi đi lấy một chai nước."

Trong ánh trăng, bóng người mảnh khảnh mặc bộ đồ ngủ màu nhạt mềm mại, bước ra khỏi phòng ngủ.

Mùi tin tức tố alpha nồng đậm tràn ra từ cánh cửa mở, theo sau là bóng dáng của người omega.

Dưới ánh trăng, Ôn Thời Hi đi đến trước tủ lạnh, mở cửa, tiện tay lấy một chai nước khoáng lạnh.
« Chương TrướcChương Tiếp »