Chương 19

Không chỉ là đánh dấu tạm thời, thứ xứng đáng với số tiền lớn kia, chỉ có thể là toàn bộ con người Ôn Thời Hi.

Đương nhiên, bao gồm cả âm nhạc và cơ thể của anh.

Giờ phút này, trong cơ thể Ôn Thời Hi vẫn còn lưu lại thông tin tố hương vani của Trình Hiên, trong bầu không khí này, nó trở nên vô cùng vẩn đυ.c.

Cứ như thể con người Ôn Thời Hi, trong tòa lâu đài tráng lệ được xây dựng từ dung mạo và gia thế, nhưng bên trong thực ra lại trống rỗng, khắp nơi đều là hoang tàn.

Sự khó chịu lan tràn trong giọng Lăng Tiêu: "Đợi khi chúng ta hoàn thành đánh dấu chung thân, luồng thông tin tố này trong cơ thể cậu sẽ biến mất, đúng không?"

Trong lời thì thầm, Ôn Thời Hi nhìn chằm chằm chiếc ly rượu Lăng Tiêu vừa đặt trên đàn piano, ánh mắt bình tĩnh.

Cảnh tượng và ngữ điệu giống nhau đến lạ thường, khiến một đoạn ký ức bị phong bụi từ lâu dần hiện về.

Ôn Thời Hi cảm thấy, hình như mình đã nhớ ra Lăng Tiêu là ai rồi.

Vị khách nhỏ tuổi với vẻ ngoài xấu xí và luôn thiếu mất một cái răng, vì thiếu giáo dục gia đình, mỗi lần đến đều thích sai bảo anh đàn nhạc đệm, còn tiện tay đặt đủ thứ đồ lặt vặt lên cây đàn piano của anh.

Ôn Thời Hi nghiêng đầu: "Thì ra là anh."

Lăng Tiêu nghe vậy, khẽ nghiêng đầu, không nghe rõ Ôn Thời Hi nói gì.

Trong lúc nghi hoặc, Lăng Tiêu vừa định mở miệng hỏi, giây tiếp theo, chỉ thấy Ôn Thời Hi đột nhiên quay đầu lại.

Hai người đứng rất gần, cái quay đầu này gần như không khác gì lao vào lòng người khác.

Chỉ là động tác tay của Ôn Thời Hi cực nhanh, rút ra một cây bút dài màu đen từ túi áo sơ mi, đưa về phía trước.

Giây tiếp theo, tiếng dòng điện "xèo" một tiếng vang lên rồi vụt tắt, Lăng Tiêu đột ngột ngã xuống đất.

Trong cơn đau dữ dội, cơ bắp co rút mạnh mẽ, như thể bị xé toạc.

Chiếc máy sốc điện mini gắn trong vỏ bút kim loại có điện áp không ổn định, Lăng Tiêu không mất đi ý thức, chỉ toàn thân lún sâu vào cơn co quắp kinh hoàng.

Hắn ngã ngồi trên đất, ngẩng đầu nhìn Ôn Thời Hi, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Tiếng dòng điện dư âm nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại cảm giác nhói buốt kéo dài.

Vẻ mặt Ôn Thời Hi như cũ, cơ thể khẽ nghiêng dựa vào đàn piano, vừa kẹp lại máy sốc điện vào túi áo sơ mi, vừa nói: "Biểu cảm ngạc nhiên quá nhỉ, Lăng Tiêu."

Rốt cuộc phải tự đại đến mức nào, mới cho rằng một omega quanh năm luồn lách giữa các alpha lại không có cách tự bảo vệ mình?

Lăng Tiêu nghe Ôn Thời Hi gọi tên mình, lộ ra một biểu cảm phức tạp đến lạ.

Ôn Thời Hi một tay nhặt chiếc ly rượu Lăng Tiêu đặt trên đàn piano lên, giơ đến trước mắt rồi đột nhiên buông tay.

Chiếc ly không ngừng trượt xuống trong tầm nhìn, rồi rơi mạnh xuống đất, vỡ tan tành trong tiếng "choang" giòn tan, văng tung tóe khắp nơi.

"Ừm, tôi nhớ ra anh là ai rồi." Ôn Thời Hi khẽ cười: "Anh là cây vĩ cầm vừa chói tai lại vừa đáng ghét hồi nhỏ."

Lăng Tiêu nghe Ôn Thời Hi nói, ngoài ý muốn, cổ họng chợt nghẹn lại.

Ôn Thời Hi vừa nói, vừa từ từ cúi người, nhặt một mảnh vỡ ly rượu trên đất.

Sau đó, anh chầm chậm bước đến, đứng cạnh Lăng Tiêu đang ngồi bệt.

"Đại bá là người lên kế hoạch rất chu đáo, nên bây giờ sẽ không ai biết tôi ở đây, đúng không?" Ôn Thời Hi ngồi xổm xuống, từ từ hỏi: "Vậy nên giống như anh dám tùy tiện uy hϊếp tôi, bây giờ tôi có làm gì anh, cũng sẽ không ai có bằng chứng chứng minh là tôi làm, đúng không?"