Chương 6

Ngay cả khi đã là ảnh đế, chẳng phải vẫn phải theo sắp xếp của đoàn phim mà đi ăn cùng nhà đầu tư sao, đặc biệt là một ông chủ lớn như Phương Minh Hạo, cơ bản không ai có thể từ chối anh ấy.

Phương Minh Hạo xoa xoa thái dương: “Mày nghĩ gì vậy? Tao chỉ muốn tìm một người đến đóng vài vai kịch với tao, để mẹ tao đừng sắp xếp mấy vụ xem mắt nữa.”

Anh buồn bã lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá, tự châm một điếu, rồi đưa cho Hứa Vinh Hiên một điếu.

Hứa Vinh Hiên không nhận, đẩy lại, nhìn cậu nhóc đang cau mày khó chịu, không nhịn được cười nói: “Cai rồi.”

Phương Minh Hạo nhìn bộ dạng sợ vợ của anh ta, rồi lại nhìn Hạ Lật uống hai ngụm rượu đã bị Dung Sâm quản chết cứng.

Anh không hiểu, kết hôn rốt cuộc có gì hay ho.

Mùi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí, mặt Phương Minh Hạo ửng đỏ vì men say, nhìn hai cặp đôi chó má đang khoe ân ái trong phòng, anh buồn bã xách một chai rượu rồi đẩy cửa phòng riêng đi ra.

Rượu vào đầu, đầu óc anh choáng váng, đi đứng cũng không vững, ở ngã rẽ đã đâm sầm vào một chàng trai đang đi tới.

“Anh có sao không?”

Giọng nói trầm thấp của chàng trai vương vấn bên tai, bàn tay mạnh mẽ ôm lấy cánh tay anh, giúp anh không bị ngã quá tệ.

Phương Minh Hạo ngẩng đầu trong lòng cậu, đập vào mắt là một khuôn mặt đủ sức khiến người ta nhớ mãi không quên, kinh diễm đến mức làm người ta choáng váng.

Vóc xương của cậu ưu việt, đường nét rõ ràng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím, những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt lập tức thu hút ánh nhìn của Phương Minh Hạo.

Thấy anh không nói gì, chàng trai đỡ anh đứng vững rồi rời đi.

Phương Minh Hạo nhìn bóng lưng cậu rời đi, thời gian dường như ngừng lại ở giây phút này, nhịp tim anh không tự chủ được mà lệch nhịp, một sự rung động lạ lẫm lan khắp cơ thể anh.

Anh mơ màng nâng chai rượu lên uống một ngụm, anh đâu phải gay, sao lại có cảm giác kỳ lạ như vậy chứ.

Xem ra anh thật sự đã say rồi.

Cho đến hai giờ sáng, khi Phương Minh Hạo rời khỏi câu lạc bộ, anh lại lần nữa gặp được chàng trai khiến anh kinh ngạc kia.

Lúc này, chàng trai đang đứng ở cửa câu lạc bộ, im lặng chịu trận.

Người đàn ông trung niên đứng trước mặt cậu đang mắng chửi xối xả, chàng trai chỉ lặng lẽ đứng đó, không nói một lời, ngoan ngoãn đến lạ thường.

“Tao bảo mày đi tiếp rượu ông chủ lớn, mày đi đâu rồi?”

“Mày có biết tao đã tốn bao nhiêu công sức mới nhét mày vào bữa tiệc này không?”

“Mày bây giờ chỉ là tân binh vừa vào giới, mày bày đặt làm giá cái gì?”

“Những người trong đó mày không thể đắc tội bất cứ ai, đi tiếp rượu người ta thì sao hả?”

“Mày nghĩ một tân binh vừa vào giới như mày có thể lấy được tài nguyên sao?”

“Tân binh có ngoại hình như mày, giới giải trí đầy rẫy, đừng tự cho mình là quan trọng quá.”

Phương Minh Hạo dựa vào cửa xe, lặng lẽ nghe một lúc, nhớ lại khuôn mặt mà anh vừa nhìn gần ban nãy, không nhịn được muốn phản bác lời người đàn ông kia nói.

Một chàng trai có ngoại hình như cậu ấy, anh rõ ràng chưa từng gặp được mấy người có thể sánh bằng.

“Thiếu gia?”

Nghe thấy tiếng tài xế, Phương Minh Hạo thu lại ánh mắt đang đặt trên người chàng trai, chui vào trong xe và có chút tiếc nuối mở lời: “Đi thôi.”

Theo lời người đàn ông trung niên kia nói, chàng trai không muốn chấp nhận quy tắc ngầm trong giới.