Chương 4

Tin tức về việc nhà họ Phương gần đây có ý định liên hôn vừa lan ra, giới thượng lưu đã rục rịch, đều muốn kết thông gia với nhà họ Phương, vì vậy Phương Minh Hạo đương nhiên không thể thoát khỏi số phận xem mắt.

Hạ Lật: “Kết hôn sớm có gì không tốt đâu?”

Hứa Vinh Hiên nhìn Hạ Tuân đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng mình chơi máy tính bảng, nhếch môi cười: “Ai mà biết nó.”

Phương Minh Hạo đột ngột ngồi dậy, nhìn Hứa Vinh Hiên đang có người yêu trong lòng, rồi lại nhìn Hạ Lật đang ôm eo người bên cạnh, lập tức mất hết sức lực.

Rõ ràng ba người bọn họ đã thống nhất là cả đời không kết hôn, kết quả hai người này lật kèo giữa chừng, bỏ lại mình anh một ông lão hai mươi mấy cô đơn.

“Mấy đứa bay ngày xưa còn nói cả đời sẽ không bước vào nấm mồ hôn nhân mà?”

Hạ Lật năm đó bị ép cưới, thì không nói làm gì, nhưng Hứa Vinh Hiên sao có thể mặt dày nói ra những lời đó?

Năm đó anh ta theo đuổi Hạ Tuân, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau cậu nhóc, thậm chí còn làm một màn rùm beng trong bữa tiệc của nhà họ Hạ, hận không thể tuyên bố với cả thế giới rằng Hạ Tuân là người anh ta đã để mắt tới.

Sau khi theo đuổi Hạ Tuân thành công, cậu ấy vừa mới tốt nghiệp, anh ta lập tức đưa người đi đăng ký kết hôn, vội vàng đến mức sợ người ta chạy mất vậy.

Hoàn toàn không giống dáng vẻ hùng hồn tuyên bố cả đời này sẽ không kết hôn ngày xưa.

Hứa Vinh Hiên cúi mắt nhìn vết hôn ẩn dưới cổ áo Hạ Tuân, khẽ cười một tiếng: “Chuyện tình cảm ai mà nói trước được?”

Phương Minh Hạo nhìn Hạ Tuân đang im lặng chơi máy tính bảng trong lòng anh ta, không ngờ một cậu nhóc ngoan ngoãn như vậy lại có thể khiến một tên sát gái phải thu tay gác kiếm.

Không ai ngờ, Hứa Vinh Hiên sau khi chìm đắm trong tình yêu lại hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh công tử đào hoa trước đây.

Hạ Tuân chẳng cần làm gì, chỉ cần biết thở thôi cũng đủ khiến Hứa Vinh Hiên mê mẩn thần hồn điên đảo.

Hứa Vinh Hiên cười hả hê: “Nhưng mà tôi nghe nói thiên kim nhà họ Tạ hình như có ý muốn liên hôn với nhà cậu, tôi nhớ bác gái còn rất thích cô ấy, biết đâu hai người còn có hy vọng đó.”

Trong đầu Phương Minh Hạo lập tức lóe lên khuôn mặt của thiên kim nhà họ Tạ, nhớ lại cô ấy từng đóng một bộ phim truyền hình về một ác nữ chuyên trừng trị những kẻ côn đồ, đến giờ vẫn còn ám ảnh, anh nói một cách khó tả: “Thôi bỏ đi, tôi không dám trèo cao.”