Chương 3

Phương Minh Hạo mặt đơ ra nghe bà Kiều thuyết giáo suốt nửa tiếng.

Suốt nửa tiếng chỉ quanh đi quẩn lại mấy chiêu trò quen thuộc, anh nghe mà tai muốn điếc.

Nhân lúc Kiều Liên đi lấy thêm xấp ảnh xem mắt, Phương Minh Hạo vội vàng bỏ chạy mà không ngoảnh đầu lại, suốt đường nhấn ga thật mạnh, như thể có ma đuổi phía sau.

Cho đến khi anh đạp tung cánh cửa câu lạc bộ Húc Nhật, nằm vật ra chiếc ghế sofa da đắt tiền, anh mới cảm thấy như được hồi sinh.

Hạ Tuân bị động tác đạp cửa của anh làm giật mình, không ngừng cựa quậy trong lòng Hứa Vinh Hiên, nhỏ giọng nói: “Có người vào rồi, anh đừng như vậy.”

Hứa Vinh Hiên nhìn người đang nằm trên sofa với vẻ chán ghét, rồi quay lại ngắm khuôn mặt đang xấu hổ của Hạ Tuân, trong lòng ngứa ngáy, hôn mạnh lên mặt cậu một cái rồi dụ dỗ: “Vậy chúng ta về nhà nhé?”

Hạ Tuân kiên quyết lắc đầu: “Hôm nay vẫn chưa gặp anh trai mà.”

Hứa Vinh Hiên nhìn cậu vài giây rồi nói với giọng đầy ghen tuông: “Xem ra cả đời này tôi chỉ có thể xếp sau Hạ Lật thôi.”

Hạ Tuân nắm lấy tay anh, ngăn không cho anh có hành động quá trớn, khẽ hừ một tiếng: “Sao anh cứ phải so bì với anh trai mãi vậy?”

Hứa Vinh Hiên đè cậu xuống lưng ghế sofa, hôn lên khóe môi cậu, nói: “Vậy bao giờ tôi mới có thể lên làm người trên đây?”

Hạ Tuân vừa định dỗ dành anh thêm vài câu cho qua chuyện, thì cánh cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa, Hạ Lật mặt đầy vẻ khó chịu bước vào.

Hạ Tuân vội vàng nhảy ra khỏi lòng Hứa Vinh Hiên, vui vẻ gọi một tiếng: “Anh trai.”

Hứa Vinh Hiên: “...”

Thì ra là đứng chót bảng.

Dung Sâm đi theo sau Hạ Lật, từ từ bước vào phòng riêng, Hạ Tuân nhìn thấy bóng dáng anh ta lập tức sa sầm mặt mày.

Hạ Lật thấy vậy khẽ cau mày, Hạ Tuân đành miễn cưỡng gọi một tiếng “Anh rể”.

Dung Sâm nhếch môi cười đắc ý: “Ngoan.”

Hạ Tuân lén trừng mắt với anh ta khi Hạ Lật không nhìn thấy.

Hứa Vinh Hiên kéo tay Hạ Tuân, kéo cậu trở lại vào lòng mình, xoa xoa đầu cậu, như đang an ủi một đứa trẻ đang giận dỗi.

Hạ Lật nhìn Phương Minh Hạo đang nằm dài trên sofa với vẻ mặt chán đời, khó hiểu nói: “Thằng này bị làm sao vậy? Có cần gọi cấp cứu không? Đừng có chết ở đây, ảnh hưởng đến việc làm ăn của tao.”

Hứa Vinh Hiên không nhịn được bật cười: “Đệt, Hạ Lật mày vẫn độc mồm độc miệng như ngày nào.”

Hạ Lật dang hai tay: “Chứ sao nữa?”

Hứa Vinh Hiên nén cười nói: “Cái tuổi này của nó ngoài bị giục cưới thì còn có phiền não gì nữa?”