Chương 24

Chỉ là Phương Minh Hạo không nhạy cảm với những chuyện này, nên mới cho rằng mọi việc xảy ra sau đó đều là do anh say rượu mà thôi.

Cuối cùng, cậu lại trở thành người hưởng lợi lớn nhất từ sự hiểu lầm này.

Cậu chuyển vào căn biệt thự lớn Phương Minh Hạo tặng, công ty đổi cho cậu quản lý vàng, cấp những tài nguyên tốt nhất, thậm chí tài khoản Douyin của cậu còn có cả triệu xu do Phương Minh Hạo nạp vào.

Số dư tài khoản của cậu cũng từ ba chữ số đã tăng lên sáu chữ số, bà nội được chuyển vào viện dưỡng lão tốt hơn, có người chuyên lo liệu ăn uống sinh hoạt.

Những trải nghiệm này cứ như một giấc mơ.

Tất cả những gì cậu có đều là do Phương Minh Hạo ban cho, và có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào.

Lận Hoài nhìn gương mặt đang say ngủ của anh, khẽ thì thầm: “Chỉ là diễn vai cặp đôi thôi sao?”

Phương Minh Hạo tỉnh dậy thì đã là mười một giờ đêm, anh ngây người nhìn ánh đèn trần một lúc lâu.

“Anh có muốn về phòng ngủ không?”

Giọng Lận Hoài làm anh giật mình, Phương Minh Hạo chợt nhớ ra đây là Ngự Thủy Loan, mà Ngự Thủy Loan chỉ có một giường.

Nếu anh ở lại chẳng phải sẽ phải ngủ cùng Lận Hoài sao?

Sự do dự của anh bị Lận Hoài nhìn thấu. Cậu siết chặt tay cầm kịch bản, trong lòng thoáng qua một tia thất vọng: “Đêm nay em ngủ sô pha là được rồi.”

Phương Minh Hạo: “Không cần, tối nay tôi còn có việc.”

Anh không quen ngủ cùng người khác, cũng chưa sẵn sàng cho lần thứ hai ngủ chung với Lận Hoài.

Quan trọng nhất là, anh là một người bán nhà, mà khu Ngự Thủy Loan này cũng là một trong số các tài sản của anh.

Anh có vô số căn nhà, thậm chí còn phải dùng sổ ghi nhớ để ghi lại số tầng của từng căn.

Vậy thì hà cớ gì phải để Lận Hoài chịu thiệt thòi ngủ sô pha?

Dù sô pha ngủ cũng khá thoải mái, nhưng hoàn toàn không cần thiết.

Giờ đã là mười một giờ, Phương Minh Hạo nói còn có việc, Lận Hoài đương nhiên hiểu đó chỉ là lý do thoái thác mà thôi.

Cậu không ép Phương Minh Hạo ở lại, nhưng khi nhìn căn nhà bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, cậu chợt thấy lòng trống rỗng.

Nếu Phương Minh Hạo đưa ra những yêu cầu quá đáng hơn, cậu căn bản không thể từ chối.

Bởi vì Phương Minh Hạo thật sự đã cho cậu quá nhiều.

[Tài chính mỗi ngày: Cùng Chủ tịch Phương nắm bắt cơ hội thị trường bất động sản, khám phá mật mã tài phú.]

[Một vòng xoáy bong bóng kinh tế mới? Mua nhà rốt cuộc có phải là nhu yếu phẩm?]

[Mỹ nhân rượu ngon kề bên, Tổng giám đốc Phương đúng là diễm phúc không nhỏ.]

Lận Hoài không chút biểu cảm nhìn tin tức tài chính mới nhất mà hệ thống đẩy đến, nhìn bức ảnh thân mật của hai người đứng cạnh nhau trên màn hình điện thoại, trong lòng không hiểu sao chợt nhói lên.

Hèn gì dạo này anh ấy không đến tìm cậu, hóa ra là có người mới bên cạnh, làm sao còn nhớ đến người cũ là cậu nữa chứ.

Cậu mở WeChat của Phương Minh Hạo, dừng lại ở trang nhập tin nhắn.

[Dạo này anh sao không đến tìm em nữa?]

[Hợp đồng của chúng ta còn hiệu lực không?]

[Anh có phải có người khác rồi không…]

Một câu chữ cứ xóa đi sửa lại, cuối cùng chẳng tin nào được gửi đi.

“Lận Hoài, chuẩn bị đi, đến cảnh của cậu rồi đó.”

“Biết rồi.”

Lận Hoài cuối cùng lại nhìn thêm lần nữa bức ảnh tự sướиɠ duy nhất trên bảng tin của Phương Minh Hạo, nhìn nụ cười rạng rỡ của anh, khẽ thở dài một hơi rồi tắt điện thoại.