Chương 23

Không ngờ người mà anh chọn lại có thể dọn dẹp nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, lại còn biết nấu ăn cho anh.

Mất liên lạc một tháng, Lận Hoài cũng không hề than phiền gì với anh.

Lận Hoài nghe tiếng mở cửa, quay người lại nhìn, Phương Minh Hạo đang bám vào cửa bếp nhìn cậu ngẩn người.

Phương Minh Hạo mặc một bộ vest đen tuyền, không thắt cà vạt, trên ngực áo có một chiếc ghim cài áo kim cương tinh xảo.

Ánh mắt Lận Hoài lướt qua đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây đen, rồi lại nhớ đến dáng vẻ anh ấy chỉ mặc chiếc áo phông của cậu và để chân trần.

Cùng với cảm giác mềm mại khi chạm vào.

Ánh mắt nhìn thẳng của Lận Hoài khiến Phương Minh Hạo có chút không tự nhiên. Anh nhìn theo ánh mắt của Lận Hoài xuống nửa thân dưới của mình, hôm nay cách ăn mặc của anh có vấn đề gì sao?

Hay là cậu ấy đang nhìn đôi dép anh đang đi?

Anh không chuẩn bị dép của mình ở Ngự Thủy Loan, anh đang đi chính là đôi dép của Lận Hoài.

Đi dép của cậu ấy thì sao chứ?

Nhìn vẻ mặt hơi khó hiểu của Phương Minh Hạo, Lận Hoài thu lại ánh mắt, cúi đầu khẽ nói: "Em còn tưởng anh sẽ không về sớm như vậy."

Nghe câu này, Phương Minh Hạo chợt nhớ đến ánh mắt ai oán của Trương đặc trợ, khẽ ho một tiếng: "Hôm nay công việc không bận nên tan làm sớm."

Anh quyết định lát nữa sẽ gửi cho Trương đặc trợ một phong bao lì xì lớn, để xoa dịu tâm trạng của "con trâu con ngựa" này.

Lận Hoài gật đầu: "Có thể ăn cơm rồi."

Nửa tiếng sau, Phương Minh Hạo nằm dài trên ghế sofa, xoa xoa cái bụng hơi nhô lên mà ợ một cái no nê.

Tài nấu ăn của Lận Hoài rất ngon, anh đã ăn hai bát cơm trắng.

Chẳng phải cái này thơm ngon hơn cả đồ ăn ở Bích Thủy Sơn Trang sao?

Lận Hoài mang đến món tráng miệng và hoa quả đã rửa sạch cho anh. Phương Minh Hạo nhón vài quả nho xanh cho vào miệng, tay kia lướt xem lịch trình mà Trương đặc trợ đã sắp xếp.

Sau khi ăn uống no say, cảm giác mệt mỏi sau một ngày bận rộn ập đến.

Phương Minh Hạo vẫn còn nắm chặt một quả nho xanh, màn hình điện thoại đặt trên ngực vẫn sáng đèn, nhưng anh đã thϊếp đi từ lúc nào.

Lận Hoài đặt cuốn kịch bản xuống, vào phòng tìm một chiếc chăn mỏng đắp cho Phương Minh Hạo.

Nhìn quả nho xanh vẫn còn nằm trong tay anh, Lận Hoài khẽ ngẩn người, khóe môi khẽ nở một nụ cười.

Màn hình điện thoại vẫn nhấp nháy ánh sáng. Lận Hoài vừa định cầm lấy điện thoại của anh thì thấy tin nhắn Trương đặc trợ gửi đến, trong lòng chợt dâng lên cảm giác lẫn lộn khó tả.

Trương đặc trợ: Lận Hoài đã chấm hai kịch bản là "Nhân Gian" và "Đóa Hồng Mùa Hè", phía Hứa Thị Entertainment đã gửi tài liệu sang rồi.

Phương Minh Hạo: Ừm, vậy cứ chuyển năm mươi triệu trước đi.

Trương đặc trợ: Dự án ở thành phố H đã khởi động, ngày mai cần Tổng giám đốc đích thân đến một chuyến.

Đã hơn một tháng kể từ đêm hôm đó, nhưng đến giờ cậu vẫn có cảm giác mọi thứ thật không chân thực.

Mặc dù Phương Minh Hạo cứ khăng khăng hôm đó là do anh say rượu, nhưng Lận Hoài thừa hiểu trong lòng rằng cả hai bọn họ đều là nạn nhân của chuyện này.

Dưới áp lực của cuộc sống thực tại và sự chèn ép từ quản lý, việc cậu đến khách sạn là hành động buông thả cuối cùng. Thế nên, hôm đó, với tâm lý trả thù, cậu đã làm rất nhiều chuyện quá đáng với Phương Minh Hạo.