"Tôi đang làm cánh gà sốt Coca."
Giọng nói của cậu trầm ấm dễ nghe, mang theo vẻ lười biếng và nụ cười nhàn nhạt, vô cùng quyến rũ.
Phương Minh Hạo không kìm được mà nhấn tặng quà liên tục, làm đầy cả phòng trưng bày. Anh dường như đã cảm nhận được niềm vui khi tặng quà, đặc biệt là mỗi lần Lận Hoài lại nói "cảm ơn anh".
Trương đặc trợ nghi ngờ nhìn Boss đang mỉm cười nhìn màn hình, khẽ rướn người nhìn trộm màn hình của anh.
Ôi trời!
Thảo nào cuộc họp nhàm chán thế này mà Boss vẫn cười được như vậy, hóa ra là đang xem livestream.
Nhìn khuôn mặt quen thuộc trên màn hình, vẻ mặt Trương đặc trợ có chút phức tạp, không ngờ Boss lại thích kiểu này.
Phương Minh Hạo cuối cùng cũng đã hiểu được niềm vui của Hứa Vinh Hiên. Cuộc họp kéo dài hai tiếng đồng hồ nhàm chán kết thúc, anh thậm chí còn có cảm giác luyến tiếc, miễn cưỡng tắt phòng livestream của Lận Hoài.
Trương đặc trợ đi phía sau anh, nhìn Boss đang tươi cười rạng rỡ, có một dự cảm tinh tế rằng nghệ sĩ tên Lận Hoài này sẽ là một trong những mảng công việc mới của anh ấy sau này. Xem ra tiền thưởng cuối năm nay đã có rồi.
Anh ấy đã theo Phương Minh Hạo từ khi tốt nghiệp, chưa bao giờ thấy anh ấy để tâm đến ai nhiều như vậy, thậm chí còn xem livestream của đối phương ngay trong lúc họp.
Trương đặc trợ nhìn Boss nhà mình bước đi nghênh ngang, dáng vẻ như muốn tan làm sớm, không khỏi nhướn mày, nhanh chóng báo cáo lịch trình tối nay cho anh: "Giám đốc Dư của TV Ánh Dương hẹn gặp anh vào tám giờ tối nay tại Bích Thủy Sơn Trang."
Phương Minh Hạo dừng bước, nhìn đồng hồ, đã sáu giờ rưỡi rồi.
Lúc này, trong lòng anh chỉ nghĩ đến món cánh gà sốt Coca và tôm xào sốt Lận Hoài làm, nào còn nhớ có bữa tiệc nào khác.
"Hủy hết đi, tối nay tôi có việc."
Công ty cách nhà ở Ngự Thủy Loan không xa, nhưng bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm, nhỡ về muộn thì đồ ăn nguội hết.
Nghĩ đến đây, Phương Minh Hạo tăng nhanh bước chân.
Trương đặc trợ nhìn bóng lưng anh, bất lực đứng ở cửa thang máy, liên hệ với người phụ trách TV Ánh Dương để hủy lịch trình tối nay của họ.
Ông chủ bỏ gánh chạy lấy người, với tư cách là trợ lý của ông chủ, anh ấy chỉ có thể gánh vác công việc này.
Lần tăng lương gần nhất đã là ba tháng trước rồi, xem ra anh ấy rất cần thiết phải nhắc nhở ông chủ nên tăng lương cho mình lần nữa.
Trên đường về nhà, Phương Minh Hạo không kìm được mà nhắc đến Hứa Vinh Hiên trong nhóm chat nhỏ để cảm thán một phen.
[Thanh niên xã hội có tố chất]
Phương Minh Hạo: @Hứa Vinh Hiên cậu nói đúng, trốn việc trong cuộc họp thật sự quá vui.
Hứa Vinh Hiên: ?
Hứa Vinh Hiên: Mày bây giờ mới phát hiện ra sao?
Hứa Vinh Hiên: Gần đây tao tìm được vài game nhỏ, rất thích hợp để chơi trong lúc họp, chơi cùng không?
Phương Minh Hạo: Tôi không thích chơi game.
Hứa Vinh Hiên: Cạn lời.
Hứa Vinh Hiên: Vậy mày trốn việc trong lúc họp làm gì?
Phương Minh Hạo: Xem nam streamer nấu ăn.
Phương Minh Hạo: Mặt đỏ ửng.
Hứa Vinh Hiên: ?
Chơi game nào sướиɠ bằng xem nam streamer.
Phương Minh Hạo về đến nhà ở Ngự Thủy Loan, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra trong không khí.
Anh đã họp cả buổi chiều, sớm đã đói bụng rồi.
Trên bàn ăn đã bày sẵn bốn món một canh.
Lận Hoài vẫn đang trong bếp làm món tráng miệng cuối cùng.
Phương Minh Hạo nhìn bóng lưng bận rộn của cậu, lại một lần nữa cảm thấy tự đắc vì ánh mắt tinh tường của mình.