Lận Hoài nhìn chiếc điện thoại anh đưa tới, ngạc nhiên vài giây. Cậu lướt đến trang chủ tài khoản, như ý nguyện thấy được ID tài khoản, trùng khớp với ID của vị "ông chủ" đã tặng quà cho cậu hôm qua.
Cậu do dự một lúc rồi vẫn mở lời nói "Cảm ơn".
Sau đó, cậu xóa tất cả tin nhắn từ người lạ, cài đặt quyền riêng tư cho tin nhắn riêng, chỉ những người "theo dõi lẫn nhau" mới có thể gửi tin.
Phương Minh Hạo mắt sáng rực nhìn món trứng ốp la trong đĩa, không ngờ Lận Hoài lại còn biết nấu ăn.
"Em vừa nói gì cơ?"
Lận Hoài cúi mắt nhìn tin nhắn riêng mà cậu đã gửi cho Phương Minh Hạo hôm qua, mím môi nói: "Cảm ơn anh đã đến livestream tặng quà cho em hôm qua."
Phương Minh Hạo khẽ ho một tiếng: "Chuyện này là tôi sai, làm em phải chịu ấm ức rồi."
Lận Hoài: "?"
Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Phương Minh Hạo đang tỏ vẻ ngượng ngùng.
Phương Minh Hạo cười khan một tiếng, vẻ mặt có chút cứng đờ: "Tôi đã bảo Hứa Thị Giải Trí đổi cho em một người quản lý mới. Chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa. Lát nữa em về công ty một chuyến, gặp quản lý mới của em. Sau này lịch trình công việc của em có thể bàn bạc với cậu ấy. Nếu không thích thì không nhận, nếu có tài nguyên nào em thích thì có thể nói với cậu ấy, công ty sẽ sắp xếp cho em."
Lận Hoài im lặng một lúc, rồi chợt mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Mặt Phương Minh Hạo thoáng ửng hồng, hết lần này đến lần khác chìm đắm trong từng tiếng "anh" của cậu.
"Ừm, ăn cơm trước đi. Ăn xong tôi sẽ cho người đưa em đi."
Chiếc xe limousine màu đen từ từ dừng lại trước cửa Hứa Thị Giải Trí. Trước khi Lận Hoài xuống xe, Phương Minh Hạo kéo tay cậu lại. Vốn dĩ anh muốn dặn dò cậu một câu, rằng nếu gặp rắc rối không giải quyết được thì có thể tìm anh, nhưng lời đến miệng lại ngại không nói ra.
Lận Hoài với ánh mắt trong veo, khó hiểu nhìn anh: "Anh còn muốn nói gì sao?"
Phương Minh Hạo đã luyện tập trong đầu rất lâu mà vẫn không nói ra được, đầu óc mơ hồ, tiện miệng buột ra một câu: "Tối nay tôi muốn ăn cánh gà sốt Coca."
Lận Hoài ngẩn người nhìn anh vài giây, dường như không ngờ anh lại nói ra câu này, nhưng vẫn gật đầu đồng ý: "Anh còn muốn ăn gì nữa không?"
Phương Minh Hạo lập tức ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào ra ba phòng một khách. Anh cũng không biết sao mình lại nói ra câu đó, đành ấp úng mở lời: "Ừm, mấy món khác thì em cứ tùy ý. Tôi không kén ăn."
Lận Hoài khẽ cười: "Được, em biết rồi."
Nhìn chiếc xe rời đi, Lận Hoài thu lại ánh mắt, xoay người bước vào tòa nhà công ty.
Cậu vừa đến văn phòng thì đã thấy Lý Do đang luống cuống thu dọn bàn làm việc của hắn ta, trên bàn còn có một tờ đơn xin thôi việc.
Thì ra là bị sa thải rồi.
Lý Do trừng mắt nhìn cậu một cái thật dữ tợn, không ngờ thằng ranh này lại có bản lĩnh đến vậy, lại thật sự bám víu được Tổng giám đốc Phương. Hắn ta không nhịn được mà mỉa mai vài câu: "Không ngờ mày cũng có chút tài cán đấy nhỉ? Sao tao lại không nhìn ra, với cái tính cách kiêu ngạo như mày mà cũng có thể trên giường dỗ ngọt kim chủ ngoan ngoãn như vậy."
Lận Hoài lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái, hoàn toàn không có ý định để tâm đến lời hắn ta nói.
Khi Lý Do còn định chửi bới, La Sâm tươi cười dẫn Dương Văn Tuyên bước vào văn phòng.