Anh ta cố gắng giãy dụa một chút, nhưng tiếc là anh ta không phải đối thủ của Lận Hoài đang tuổi trẻ sung sức.
Mặt anh ta "thoáng" cái đỏ bừng.
Cảm giác lạnh buốt phủ lên cảm giác nóng rát, chỉ là cách bôi thuốc này...
Lận Hoài ôm chặt eo anh, ánh mắt rơi vào chỗ sưng đỏ của anh, đồng tử sâu thẳm nhuốm đầy du͙© vọиɠ bồn chồn, giọng nói trở nên khản đặc: "Rách nhẹ, phải bôi thuốc vài ngày mới khỏi."
Đầu óc Phương Minh Hạo đã bốc khói rồi.
Sao cậu ta có thể bình tĩnh nói ra những lời này chứ.
Khi ăn sáng, Phương Minh Hạo phát hiện Lận Hoài tuy còn trẻ nhưng rất biết cách chăm sóc người khác.
Lận Hoài chuẩn bị một cốc nước ấm cho anh, bóc trứng giúp anh, cố gắng đặt những món ăn thanh đạm nhất trước mặt anh.
Mọi việc đều đặt anh lên hàng đầu.
Không lâu sau chuông cửa lại vang lên.
Phương Minh Hạo bình tĩnh lau miệng, quay sang nói với Lận Hoài đang đi mở cửa: "Cho cậu ấy vào đi."
Lận Hoài hơi ngạc nhiên, nhưng không nói thêm gì.
Đứng ở cửa quả nhiên là Trương đặc trợ.
Chỉ thấy trong tay cậu ấy cầm một tập tài liệu và một chiếc hộp nhỏ tinh xảo.
Trương đặc trợ mỉm cười với anh, bước vào phòng, cậu ấy nhanh chóng quan sát mọi thứ trong phòng, nhìn Boss đang ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt mệt mỏi cũng không cảm thấy bất ngờ: "Tổng giám đốc Phương, đây là tài liệu ngài cần ạ."
Phương Minh Hạo nhận lấy tài liệu lướt qua loa vài lần, gật đầu: "Cuộc họp sáng nay cậu thay mặt chủ trì nhé."
Trương đặc trợ đáp lời, đặt chiếc hộp nhỏ tinh xảo xuống rồi rời đi.
Phương Minh Hạo đưa tài liệu cho Lận Hoài: "Không có vấn đề gì thì ký đi, tất nhiên em cũng có thể đưa ra ý kiến phản đối, muốn gì thì cứ nói với anh."
Lận Hoài ngạc nhiên nhận lấy tài liệu xem qua một chút.
Đây là một hợp đồng tình nhân, Lận Hoài cần đóng vai người yêu của Phương Minh Hạo, và phối hợp cùng anh tham dự các buổi tiệc.
Phương Minh Hạo nhìn khuôn mặt đối phương, trong đầu luôn hiện lên những đoạn phim hai người hôn nhau, không thể xua đi.
Không ngờ anh cũng có ngày vì sắc mà mờ mắt.
Tối qua rốt cuộc anh đã không đẩy Lận Hoài ra vì lý do gì.
Chính anh cũng không nhớ rõ, rốt cuộc là anh không đẩy ra được, hay là anh không muốn đẩy ra.
Trong mắt Phương Minh Hạo, cảm xúc phức tạp lấp lánh. Anh không ngờ rằng chỉ là một chàng trai gặp mặt hai lần lại có thể để lại ấn tượng sâu sắc đến vậy trong lòng anh.
Vì vậy, tối qua, vào khoảnh khắc nhìn thấy Lận Hoài, có lẽ anh đã rất vui, và có lẽ ngay từ khi đưa ra yêu cầu đó với La Sâm, anh đã nghĩ rằng La Sâm sẽ tìm một người tương tự Lận Hoài đưa đến trước mặt mình.
Hoặc có thể nói, anh đang đánh cược, cược rằng Lận Hoài là người của Hứa Thị Entertainment, nên La Sâm sẽ đưa Lận Hoài đến trước mặt anh.
Nếu người đó không phải Lận Hoài, anh sẽ liên tục từ chối.
Nhưng mà, tại sao?
Phương Minh Hạo cũng không hiểu bản thân anh lại cố chấp đến vậy.
Lận Hoài cẩn thận xem xét các điều khoản trong hợp đồng từ đầu đến cuối hai lượt. Ngoài việc đóng vai tình nhân, không có yêu cầu quá đáng nào khác. Cậu sửng sốt một lúc, khó hiểu hỏi: “Không cần tôi cung cấp “giao dịch” như tối qua sao?”
Phương Minh Hạo xoa xoa thái dương, giải thích: “Không cần, mọi chuyện xảy ra tối qua chỉ là hiểu lầm, là do tôi uống say mất ý thức mới phạm phải sai lầm như vậy.”