Ba chữ "về đi" còn chưa kịp nói ra, Lận Hoài cúi đầu hôn lên môi anh.
Mùi rượu nồng nàn lan tỏa giữa môi lưỡi hai người, ánh đèn vàng mờ ảo càng tăng thêm không khí ám muội, ngay cả nụ hôn vụng về cũng trở nên đáng yêu.
Phương Minh Hạo trợn tròn mắt, cảm giác như đã tỉnh rượu được phân nửa.
Thân hình cao lớn của Lận Hoài ôm chặt lấy anh, hơi rượu xông lên đầu, môi lưỡi lại bị chặn kín, cảm giác thiếu oxy khiến anh choáng váng đầu óc, căn bản không có sức để phản kháng Lận Hoài.
Anh bị hôn đến hai chân mềm nhũn, chỉ có thể tựa vào lòng Lận Hoài.
Lận Hoài bế anh lên, từng bước đi về phía giường lớn.
Khi bị đặt xuống giường, Phương Minh Hạo có một khoảnh khắc tỉnh táo, anh nhìn khuôn mặt Lận Hoài đang ghé sát xuống, hai tay chống lên l*иg ngực đang đè xuống của cậu ta, vội vàng nói: "Khoan đã, anh không có ý đó, hay là em cứ về trước đi?"
Lận Hoài thất vọng nhìn anh, khóe miệng hơi cụp xuống lộ ra vài phần tủi thân: "Là em làm chưa đủ tốt sao?"
Phương Minh Hạo ngây người.
Lận Hoài không phải không muốn chấp nhận quy tắc ngầm sao?
Với lại anh cũng không có ý định quy tắc ngầm gì mà!
Ngay trong khoảnh khắc anh ngây người, Lận Hoài cúi người xuống lần nữa hôn lên môi anh.
Phương Minh Hạo lại bị hôn đến choáng váng, ngay cả lời từ chối cũng chưa kịp nói ra.
Đôi mắt anh lộ vẻ mơ màng, ngắm nhìn cận cảnh khuôn mặt Lận Hoài.
Chiếc cà vạt của anh không biết từ lúc nào đã được cởi ra, lỏng lẻo buộc chặt hai tay anh.
Nụ hôn ẩm ướt rơi trên vai anh, đôi tay nóng bỏng lướt khắp cơ thể anh.
Ý thức của Phương Minh Hạo dần trở nên mơ hồ, chìm đắm trong sự dịu dàng của cậu ta.
---
"Ting" một tiếng, tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên.
Phương Minh Hạo mắt còn ngái ngủ mò điện thoại đặt cạnh gối, cảm giác đau nhức ở cánh tay khiến anh nhíu chặt mày, anh từ từ mở mắt, mơ màng nhìn trần nhà.
Căn phòng dường như vẫn còn vương vấn bầu không khí ám muội.
Phương Minh Hạo khẽ cựa quậy, cảm giác đau đớn kéo theo toàn thân.
Cánh tay dài vắt ngang eo anh, như thể ôm chặt anh vào lòng.
Phương Minh Hạo cứng đờ nhìn chàng trai đang ngủ bên cạnh mình.
Từng cảnh tượng xảy ra đêm qua lập tức hiện lên trong đầu anh.
Khoan đã...
Không phải...
Sao anh lại...
Nghiệt ngã quá đi mà.
Tất cả là do anh đã uống quá nhiều rượu, không kiềm chế được bản thân.
Thế mà lại ăn sạch sành sanh người ta.
Sao anh có thể làm ra chuyện hỗn xược như vậy!
Phương Minh Hạo đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, tuy vẻ mặt trông rất bình tĩnh, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng dữ dội.
Lận Hoài lúc này lật người lại, vùi đầu vào hõm cổ anh, khoảng cách giữa hai người lại càng gần hơn.
Phương Minh Hạo nín thở, không dám hó hé, sợ làm Lận Hoài đang ngủ say thức giấc.
Cảm giác rạo rực buổi sáng ập đến, anh có thể cảm nhận được sự nóng bỏng trên đùi.
Kích thước đáng sợ ấy lại khiến anh nhớ lại từng chút một của đêm qua.
Sắc mặt Phương Minh Hạo đỏ bừng, sắc hồng lan đến tận mang tai.
Nhìn bàn tay trắng nõn đang khoanh trên eo mình, Phương Minh Hạo hít một hơi thật sâu, từ từ gỡ tay cậu ta ra.
Khi anh mãi mới gỡ được tay Lận Hoài ra và có thể lật người xuống giường, phần dưới cơ thể sưng đau khiến anh hít vào một hơi khí lạnh.
Lận Hoài từ trong giấc ngủ sâu mở đôi mắt mệt mỏi ra, hai người bốn mắt nhìn nhau.