Cuộc họp kéo dài cuối cùng cũng kết thúc, Phương Minh Hạo là người đầu tiên rời khỏi phòng họp.
Trợ lý Trương đi theo sau anh, vừa xác nhận lịch trình tiếp theo, vừa báo cho anh biết cuộc gọi bị lỡ lúc nãy: “Tổng giám đốc Phương, ban nãy bà chủ có gọi điện, muốn anh tối nay về nhà một chuyến.”
Phương Minh Hạo khựng bước, quay đầu nhìn anh ta một cái đầy vẻ u ám: “Cậu không nói với bà ấy là tối nay tôi còn có việc sao?”
Trợ lý Trương vẫn giữ nụ cười: “Bà chủ nói lý do đó không hợp lệ, nếu tối nay anh không về nhà, ngày mai bà ấy sẽ đích thân đến.”
Phương Minh Hạo bất lực xoa xoa thái dương, không ngờ họp cả ngày trời, xong việc còn phải về nhà đối phó với đối tượng xem mắt mà mẹ anh sắp xếp, một cảm giác rã rời dâng lên trong lòng.
Thôi rồi, xem ra anh có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của bà Kiều.
Phương Minh Hạo ngồi trên xe hút hai điếu thuốc, nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ, dần chìm vào suy tư.
Bác La, người tài xế, lo lắng nhìn vào gương chiếu hậu. Bà chủ đã dặn, hôm nay nhất định phải đưa thiếu gia về nhà.
Thế nhưng không có sự cho phép của thiếu gia, anh ta không dám tự ý lái xe về, nếu thiếu gia không về thì anh ta lại không thể hoàn thành nhiệm vụ của bà chủ, điều này khiến anh ta vô cùng khổ sở.
Phương Minh Hạo dập tắt điếu thuốc, nhẹ nhàng nhả ra một làn khói, nói: “Được rồi, về nhà thôi.”
Màn đêm buông xuống, chiếc xe sedan đen từ từ lái vào biệt thự bên sông.
Phương Minh Hạo lén lút nấp sau cánh cửa phòng khách, nhìn thấy bác quản gia Trần đang định mang trà vào, anh liền kéo ông lại, hỏi một cách căng thẳng: “Hôm nay có khách nào khác đến không?”
Bác Trần giật mình, nghe xong lời anh nói liền hiểu ý, mỉm cười lắc đầu: “Hôm nay chỉ có bà chủ ở nhà thôi ạ.”
Phương Minh Hạo lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Kể từ lần trước bà Kiều lừa anh về nhà xem mặt, đến giờ anh vẫn chưa dám về nhà, sợ rằng vừa về đến nhà là cả căn phòng đầy rẫy các đối tượng xem mắt của mình.
Phương Minh Hạo nhận lấy chén trà từ tay bác Trần, đẩy cửa phòng khách bước vào.
Kiều Liên ngước mắt nhìn anh một cái, đặt xấp ảnh trên tay xuống, thản nhiên nói: “Ôi, khách quý đấy nhỉ.”
Phương Minh Hạo: “...”
Cái giọng điệu này nghe có vẻ không ổn rồi.
Anh vô cùng “nịnh nọt” rót một chén trà đưa đến trước mặt Kiều Liên, ngoan ngoãn nói: “Mẹ yêu quý, mời mẹ dùng trà.”