Phó Bản 1 - Chương 6

Tuy nhiên, sau khi vơ vét hết những tài sản dễ mang đi, Tạ Diệc An không rời đi ngay.

Cậu liên tục đảo mắt nhìn linh đường chật chội, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên chiếc bàn thờ nhỏ cạnh quan tài.

Tạ Diệc An lẩm bẩm: "Sao cảm thấy chỗ này cứ kỳ lạ thế nào ấy."

Tạ Diệc An đi thẳng đến trước bàn thờ, cầm lên một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt bên cạnh.

Chiếc hộp không khóa, chỉ dán một lá bùa vàng, cậu thử mở nhưng không được.

Một thứ mỏng manh như vậy mà lại không mở được?

Tạ Diệc An càng thấy lạ, cậu đặt bài vị của người chồng đã chết lên bàn: "Ừm... cảm giác nó có thể giúp được, đã kết hôn rồi chắc không vô dụng đến thế đâu ha."

Bài vị vừa được đặt cạnh hộp gỗ, lá bùa trên hộp liền rơi xuống.

Tạ Diệc An mở hộp ra, phát hiện bên trong có bảy cây đinh sắt dài và mảnh.

Cậu đã tìm thấy đinh đóng quan tài.

[Cậu ta lấy đinh đóng quan tài đi rồi?]

[Chóng mặt thật, người mới này rốt cuộc là lợi hại hay là ngốc vậy?]

[Mọi người không thấy lạ sao, từ đầu đến cuối cậu ta chẳng hề sợ hãi.]

[Nhưng người chơi lại không thể tạo tài khoản phụ, cậu ta chỉ có thể là một người mới hoàn toàn, dựa vào cảm giác mà lấy được đinh đóng quan tài sao?]

...

[Liệu có liên quan đến năng lực cậu ta bốc được không, trực giác này đỉnh quá rồi!]

[Vậy bài vị dựa vào đâu mà giúp cậu ta chứ?]

[Năng lực rác rưởi mà mạnh thế à?]

Tạ Diệc An tìm kiếm thuận lợi, nhưng những khán giả chứng kiến loạt hành động của cậu lại bùng nổ.

Tin tức về quái vật chấp niệm đã sớm lan ra ngoài, lúc này số lượng khán giả trong phòng livestream của Tạ Diệc An đã lên đến hàng nghìn, họ xem loạt hành động của cậu và thảo luận vô cùng sôi nổi.

Tạ Diệc An cẩn thận liếc nhìn bình luận, ngay sau đó cậu đổ hết đinh đóng quan tài ra, xé một miếng vải trắng bên cạnh, bọc những chiếc đinh này thật kỹ rồi cho vào túi có khóa kéo bên trong áo.

Lập tức thấy yên tâm.

Tạ Diệc An ôm lấy bài vị, lúc này mới định rời đi.

Khán giả nhìn dáng vẻ yên tâm này của Tạ Diệc An, càng thêm khẳng định năng lực cá nhân mà cậu bốc được là cảm nhận nguy hiểm hoặc thứ gì đó tăng cường trực giác.

Có khán giả buột miệng nói: [Không có sức chiến đấu, không thể trực tiếp sống sót, cảm nhận là thứ không nhìn thấy không sờ được, chỉ cần người chơi sơ sẩy một chút là chết ngay, nói là năng lực rác rưởi cũng hợp lý thôi.]

Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu Tạ Diệc An.

[Dẫn dắt khán giả đưa ra phỏng đoán sai lầm thành công, điểm diễn xuất +10]

[Lần đầu nhận được điểm diễn xuất, dựa vào nội dung biểu diễn nhận được Cảm Nhận Nguy Hiểm *1]

[Cảm Nhận Nguy Hiểm: Bị động cảm nhận một lần nguy hiểm ở bất kỳ cấp độ nào, trong vòng 30 giây người chơi có thể vô thức đưa ra giải pháp tối ưu (Lưu ý: Khi gặp nguy hiểm quá lớn, chơi lại cũng là một giải pháp nhé).]

...

Tạ Diệc An vừa nghiền ngẫm phần thưởng mình nhận được vừa đi ra ngoài, cậu vừa bước ra khỏi linh đường, Trương Nhu đột nhiên xuất hiện sau lưng cậu.

Sau khi ra ngoài trời, không còn mùi hương nến che lấp, trong môi trường thông thoáng, mùi tanh hôi thoang thoảng trên người Trương Nhu lại càng trở nên rõ rệt hơn.

Tạ Diệc An cau mày, chán ghét kéo dãn khoảng cách với Trương Nhu.

Cảm nhận được cái lạnh ẩm ướt trong không khí, không đợi Trương Nhu nổi giận, Tạ Diệc An liền nói: "Mau đưa tôi về nhà, lạnh quá."

Trương Nhu đã đích thân nói về việc "sống lại", lúc này Tạ Diệc An không lo lắng việc để lộ khía cạnh con người của mình.

Nữ quỷ chắc hẳn bị một hạn chế nào đó, bà ta không thể trực tiếp lừa gạt người chơi, nếu không vừa rồi Tạ Diệc An đã dễ dàng bị bà ta lừa đến chết.

Quả nhiên Trương Nhu tức đến mức bấm mạnh vào lòng bàn tay mình, nhưng vẫn đầy oán giận đi trước dẫn đường cho Tạ Diệc An.

Tòa chung cư có kết cấu hình chữ "Hồi" quen thuộc với Tạ Diệc An, cho đến khi cậu theo Trương Nhu vào trong chung cư, Tạ Diệc An mới cuối cùng xác định được.

Bản đồ của phó bản này giống hệt bối cảnh dựng lên lúc cậu đóng phim.

Đây là một tòa nhà thuộc khu chung cư cho người giàu hơn mười năm trước, tuy diện tích chiếm đất lớn hơn các tòa chung cư thông thường, nhưng chỉ cao sáu tầng, bản đồ của phó bản này không lớn.

Hành lang chung cư đầy bụi bặm, trông rất tồi tàn đổ nát, rõ ràng nơi này bây giờ đã suy tàn.

Tạ Diệc An theo Trương Nhu đến trước cửa phòng 6102 ở tầng sáu.

Tạ Diệc An vừa đứng đến cửa, lõi khóa cửa chuyển động, cùng với tiếng "két", cửa lớn phòng 6102 từ từ hé ra một khe hở.

Tạ Diệc An nhận ra có gì đó không ổn, cậu vừa quay đầu lại thì phát hiện Trương Nhu vốn nên đứng sau lưng cậu đã đột nhiên biến mất.

Trương Nhu trước khi biến mất chỉ để lại một câu nói nhàn nhạt: "Bà chủ sẽ đến ngay, cậu chủ vào nhà nghỉ ngơi trước đi."