Hắn vừa ổn định thân hình, lập tức điểm nhẹ lên bàn cờ —
“Vυ"t vυ"t!”
Từng quân cờ phóng ra, đánh thẳng vào bầy dơi máu và hắc bào nhân.
“Chít chít!”
Quân cờ bắn trúng đám dơi máu, tiếng rít thảm vang lên, máu đen văng tung tóe.
Hắc bào nhân loạng choạng tránh né, đồng thời tế thêm hoàng phù, biến thành khiên chắn đỡ lấy quân cờ, lại lập tức lao về phía lò luyện đan.
“Phụt!”
Hắn phun ra một luồng thanh quang, phủ lên lò luyện đan, muốn thu lò đi.
Đáng tiếc, lò luyện đan “ong ong ong” rung động liên hồi, làm thế nào cũng không rời khỏi mặt đất.
Hắc bào nhân hoảng hốt, vội giơ tay định xé lá cố địa phù mà Phục Dực Đại Vương đã dán lên dưới đáy...
Tuy nhiên, cổ phù trên mặt đất lập tức bốc lên hắc khí, nhanh chóng ăn mòn bàn tay của hắc bào nhân.
“Khốn kiếp”
Hắc bào nhân liếc mắt nhìn Diệp Vân Nhai đang lao đến, thấp giọng mắng. Hắn không phải không có thực lực gϊếŧ Diệp Vân Nhai, mà là không dám ra tay. Hắn không thể gánh nổi hậu quả khi gϊếŧ đệ tử của Hồn Phàm Phong ngay dưới chân núi Hồn Phàm Phong.
Hơn nữa, hắn đã không muốn để Diệp Vân Nhai nhận ra thân phận thật sự của mình, vậy thì càng không thể dùng pháp khí quen tay.
Phải làm sao bây giờ?
Hắc bào nhân nhìn về phía đan lô, vẻ mặt có chút do dự.
Nhưng chỉ chần chừ trong chốc lát, hắn liền cắn răng, đưa tay điểm nhẹ lên đan lô, sau đó dứt khoát xoay người lao thẳng về phía tiền động.
Diệp Vân Nhai ngẩn ra trong chốc lát, không vội đuổi theo, mà là thúc động quân cờ, tiêu diệt hết những con huyết sắc dơi còn lại.
Nhiệm vụ của hắn là cứu Hoa Giải Ngữ.
Thế nhưng, ngay khi Diệp Vân Nhai vừa lao tới bên đan lô, định tìm cách ngăn cản quá trình tế luyện thì—
“Ầm”
Đan lô đột ngột phát nổ!
Để không lộ ra tung tích, hắc bào nhân dứt khoát chọn cách hủy thi diệt tích bằng cách cho nổ tung đan lô!
Diệp Vân Nhai không kịp đề phòng, lập tức bị sóng nổ hất văng, lực chấn động dữ dội không chỉ làm hậu động sập xuống, mà còn khiến vô số mảnh vỡ của đan lô như những mũi nhọn cắm sâu vào cơ thể hắn.
May mà thổ độn phù của hắn chưa hoàn toàn mất hiệu lực, lúc va vào vách động đang sụp, thân thể hắn liền lập tức lẩn vào trong đất đá.
Ngay khoảnh khắc trước khi Diệp Vân Nhai biến mất, hắn đã thấy một cảnh tượng không thể tin nổi.
Giữa ngọn lửa bốc lên từ đan lô bị nổ, trong ánh lửa lóe lên một bóng người quen thuộc — trên đầu đội cái mâm!